Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mẹ

Ngày thơ bé con rất là hạnh phúc
Gọi mẹ ơi mỗi bận tan trường về
Lòng vui sướng khi mẹ cười trước mặt
Được vỗ về, âu yếm, yêu thương
Các bài đăng gần đây

Cũng có người sẽ thương em thôi

Hãy cứ sống vì mình đi em ơi
Đừng bận lòng vì  những ngày xưa nữa
Cũng đừng vì một đôi lần dang dở
Mà nỡ lòng nào em chọn sống cô đơn.

Người thương

Người ta thường hỏi tôi sao lâu nay vẫn còn lặng im như vậy?. Người không biết thì tò mò, người biết chuyện lại không biết khuyên gì?.

Khắc khoải...

Đêm ở đây tĩnh lặng vô cùng, một mình với cái máy tính. Hết vào fb, zalo rồi lại lên blog cũng chỉ để viết những tâm tư tình cảm của mình. Có lẽ sâu sắc luôn là thua thiệt, cứ nhìn hoài về xưa cũ dù hiện tại giỏi diễn như nào thì sâu thẳm niềm đau vẫn đang còn le lói. Nước mắt cứ rơi, từng dòng chữ trên bàn phím lại hiện ra dày đặc, cũng không hiểu sao cảm xúc của mình nhiều như vầy. Đọc, nghĩ mãi mà nào có biết.

Gặp gỡ

Tiếng chân bước vào thềm, tiếng trẻ con ới à... và, giọng nói quen thuộc cất lên. Khuê bước ra ngoài, giật mình dù cho trong thâm tâm cô biết được rằng điều gì đến sẽ đến.

Duyên

Đêm - một mình trong phòng lặng lẽ, ngồi ôm máy tính cả tiếng đồng hồ. Tiếng rao bán bánh thưa dần, màn đêm ở đây tĩnh mịch thật. Yên tĩnh một cách lạ lùng.Mới đó mà cũng đã hơn một tháng về đây, chưa đủ để cô có thể quen với hàng xóm, chưa đủ để cô có thể nói chuyện với tất thảy mọi người ở cạnh kề. Sáng đi sớm, tối về trễ. Lâu lắm rồi, cô mới có cảm giác một mình tận hưởng một buổi tối riêng cho mình.

Chênh vênh

Có những đợi chờ trong hạnh phúc nhưng cũng có những chờ đợi trong khắc khoải niềm đau. Không phải vì người ta hết thương, cũng không phải vì thương không đủ mà đó là khi ta bắt buộc phải quyết định chia xa dù cho vẫn còn đong đầy cảm xúc.