Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng chín 26, 2013

Tình Yêu Bắt Đầu

-Đôi mắt là để nhìn thế giới, để cảm nhận mọi vật xung quanh, nhưng khi đôi mắt mà không sáng nữa, thế thì họ mất cả thế giới hả mẹ?
-Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, giúp cho chúng ta cảm nhận được những vẻ đẹp xung quanh, nhưng nếu đôi mắt không sáng nữa, thì họ cũng không mất cả thế giới đâu con, vì họ còn có con tim để cảm nhận nhịp đập của mỗi người xung quanh, đôi tay để sờ lên đôi má của những người thân yêu, và vòng ôm để thấy mình cũng được ấm áp bởi tình cảm bao nhiêu người dành cho.
-Đôi tai để lắng nghe những điều hay lẽ phải, thanh lọc những điều gian dối, trí óc dùng để phân tích những gì mà mắt thấy tai nghe. Thế cái rốn, dùng để làm gì? nó có phải là một vật thừa trên cơ thể không mẹ?
-Không đâu con à, cái rốn là nơi tình yêu bắt đầu giữa con và mẹ, ngay từ lúc con ở trong bụng mẹ, nhờ cái rốn kết nối con và mẹ mà con lớn lên từng ngày, mẹ cũng cảm nhận được nhịp đập của con qua cái rốn, khi con ra đời, cái rốn được cắt bỏ, dù hình hài nó không được đẹp như mắt, mũi, tai nhưng …

Màu sắc cuộc sống

Cuộc sống thật đơn giản nhưng chứa biết bao thông điệp có giá trị và ý nghĩa. Ta nhìn cuộc sống ở mỗi góc độ và khía cạnh khác nhau sẽ thấy cuộc sống muôn màu, đa nghĩa không chỉ dừng lại ở một chút hững hờ, chức trách. Ta thêm vào dư vị buồn vui của cuộc sống, những lần mặn đắng cay xè trong lòng, những ngổn ngang của một thời nông nổi, những thoang thoảng của hương hoa sữa đầu mùa… nhưng ngọt ngào se lạnh của tiết thu cũng khiến lòng ta xốn xao… ừ, thì cuộc sống đa màu thật.
Màu đỏ, màu của máu, của tình yêu, của nhiệt huyết  hay đôi khi đó cũng là màu của thẹn thùng, giận dữ. Màu đỏ, là màu của nấc thang đưa ta đến với thành công trong cuộc đời, mãnh mẽ là thế, nhưng cũng không kém phần kiêu sa.
Màu đen, màu của bí ẩn, màu của mỗi lúc đêm về ta có thể tĩnh lòng mình nghe những nhịp đập còn sót lại của những ngày đã qua. Tĩnh mịch nhưng cũng không kém phần giàu sang quyền quý, là màu của những trí tò mò, của những nốt nhạc mà chưa kịp phát thành lời đã vội bay xa để lại một cung đàn…