Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản Mạn

Sài Gòn... chật lắm

Sài Gòn rộng lắm, rộng đến nỗi mà chỉ cần buông tay nhau ra là lạc mất nhau mãi mãi. Dù cho cố kiếm tìm, dù cho cố ngược dòng kí ức để tìm lại những ngày đã xa nhưng vẫn không tài nào len lỏi được... không phải vì không hề có, mà chỉ là ngổn ngang bởi bao nhiêu cảm xúc không tên. Đau đó, buồn đó... rồi lại thôi đó, để người ngoài khỏi phải sợ vì những vương vấn.

Tản 3

Có người từng hỏi tôi: tình yêu là gì? Đúng, tình yêu muôn màu muôn vẻ. Không có một định nghĩa nào chuẩn nhất để nói về tình yêu, nó chỉ là khái niệm của mỗi con người khác nhau, chỉ có một nét tương đồng đó đều là hạnh phúc.

Forever

Hầu như bạn bè thường mặc định cho mình là một đứa bị ngoan, bị hiền, bị lịch thiệp và không văng tục chửi thề. Vâng, đó là môt điều không thể chối cãi và có thể cãi chày cãi cối cho việc mình là người hơi bị nhiều chửi thề trong những stt, cmt hay là những bài viết mà rảnh rỗi mình lại vắt óc ra để phục vụ cho bã đậu của chính mình. Đôi lúc mình nghĩ cớ sao phải như vầy trong khi nó lại không là vậy. Mình từng hình dung tới những viễn cảnh xa mông lung mà đếch phải là thực. Cũng từng mong muốn ở cái thế giới này một điều gì mới mẻ mà mình cũng chả biết mới về điều gì, về cái quái chi.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Bạn rượu

Mình có thằng bạn, bình thường rất ít gọi, nhắn tin cho nhau. Nhưng hễ mỗi lần mà thấy điện thoại rung lên hiển thị cuộc gọi của nó. Ắt hẳn là có biến. Và thật, không nằm ngoài dự định của mình. Cũng sau khi hai anh em dũng sĩ diệt mồi với nhau, thì lúc này đã ngà ngà say. Nó kể, và lần nào cũng vậy, nó cũng kể, những lần nó kể, lại khiến mình giật mình:

Yêu một người

Để nói lời yêu một người không là khó nhưng để thật lòng yêu thương một ai đó không dễ một chút nào. Bởi nhẽ, tình yêu vốn như vầy. Nó không phải tính bằng sắc đẹp, tính bằng vị thế mà được đo bằng những tâm tư tình cảm, đo bằng những cung bậc cảm xúc, hạnh phúc hay không? Có người từng nói, tình yêu là gặp lần đầu bất chợt đã biết là mình thuộc về nhau, còn nếu sau một thời gian tìm hiểu chắc hẳn đó không phải là tình yêu, mà đó là thương. Lòng thương của một người dành một người. Nhưng liệu, giữa thương với yêu ai xác định được như nào mới thực sự là đúng nghĩa.

Face xấu hay tự mình làm xấu face

Dạo này, tôi thấy rất nhiều người phàn nàn về facebook. Và, điều mà họ trăn trở nhất vẫn là sao đến bây giờ vẫn còn chưa chấm dứt hoạt động của face, trong lúc đó face ngày càng ảnh hưởng tới cuộc sống của con người. Có người đã từng nói với tôi, facebook giống như là một bãi rác vậy, bãi rác của những cung bậc cảm xúc, của nhưng tư tưởng khác nhau. Vâng, điều đó quả không sai, thế nên chúng ta phải là những người lượm rác, biết nhặt nhạnh, biết nghĩ suy để không bị ảnh hưởng bởi những suy diễn lệch lạc và cũng không hề được a dua theo mọi người mà làm mờ nhạt đi chính bản thân mình.

Hoa sen

Hạ về, những bông sen bắt đầu khoe sắc. Trắng nhẹ nhàng, tinh khôi hay hồng kiêu sa, đằm thắm đều tạo được một vẻ đẹp rất riêng, như một nét mộc mạc chân quê... Chiều, xong việc. Một mình lang thang ở Hồ Tây, gió nhẹ nhàng, mặt nước lăn tăn như cuốn trôi bao nhiêu muộn phiền của một ngày vất vả. Hòa mình vào dòng người, hòa mình vào không khí rộn ràng tươi vui của những nam thanh nữ tú tạo hình bên những đóa sen tươi...  lòng an nhiên đến lạ. Sen - Tôi không hề yêu nó bằng màu tìm của bằng lăng, sắc vàng hoa bò cạp, hay dịu dàng của hoa hồng kiêu sa. Nhưng, với hoa Sen, tôi vẫn có một niềm tôn kính lạ, có lẽ bởi vì nó là Quốc hoa, là hình tượng của Đất nước.

Love-ex

Đôi lúc, mình cũng chẳng hiểu vì sao sống trên đời này lại phải cần tình yêu nam nữ?. Thật đấy, thề luôn. Bởi vì, mình thấy được rằng giữa bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, áp lực đã nặng lắm rồi, vậy thì cần tình yêu để làm gì khi mà ta lại thêm phần mệt mỏi, u đầu? Sống, có phải là sống một cuộc sống thảnh thơi, không cần những lo toan vụn về, không cần những dây mơ rễ má này nọ có phải hơn không? Nhưng như vậy chính lại là ích kỷ?

Đồng nghiệp...

Sau một thời gian khá dài, mà cũng không là dài lắm vắng bóng trên blog. Nay, được sự động viên của chú và biết được một số bạn trẻ mong ngóng tin mình. Nên mượn phím bình thiên hạ mà chơi. Cũng chỉ với mục đích là vui và giúp cho chúng ta không còn có cái nhìn phiến diện về cuộc sống này hơn thôi.

Chiều!

​ ​ ​ Chiều, em bước lang thang trên những con phố, một niềm vui nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu hay là như cơn mưa rào mùa hạ, chợt đến rồi chợt đi…nhưng cũng để lại trong lòng em bao nhiêu cảm giác, là sự rung cảm của trái tim hay là nhịp đập đồng điệu của một tâm hồn đa cảm như em.

Có đôi lúc!

giật mình tỉnh dậy,ta cảm thấy cô đơn lạc lõng vô cùng nhưng bất chợt nghĩ về những người thân yêu, ta lại cảm thấy lòng mình ấm áp bởi những nụ cười! ​ Có đôi lúc ta cảm thấy cả thế giới này quay lưng lại với chúng ta nhưng chỉ cần ai đó trao cho ta một ánh mắt yêu thương thôi cũng đủ làm ta cảm thấy ấm lòng! ​

Tiền...

Thời gian không hề đợi một ai, con người dần cũng trưởng thành hơn với những biến cố trong cuộc đời. Đôi lúc, ta cứ ngỡ rằng mình là người hiểu đời lắm, nhưng cuộc sống này ai hiểu được hết trọn vẹn cả cuộc đời đâu. Cũng chỉ là những khái niệm để ta có thể sống an nhàn thanh thản hơn thôi  Người ta thường nói rằng, tiền không là tất cả. Nhưng, nếu không có tiền cũng chẳng giải quyết được gì. Tiền, có thể mua được một chiếc giường sang trọng nhưng không thể mua được giấc ngủ ngon. Câu này cũng chưa hẳn là đúng mà cũng chưa hẳn là sai. Bởi, nếu ta quá coi trọng đồng tiền thì sẽ có một lúc nào đó ta đánh mất đi những cái bản ngã của chính mình, ta đánh mất đi những giá trị tốt đẹp mà nó dành cho ta. Yêu tiền, nhưng đừng để đồng tiền làm chủ bản thân mình và cũng đừng để đồng tiền che mờ đi lí trí một cách u mê 

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Đôi khi

Đôi khi, sự thật được phơi bày một cách lộ liễu còn hơn hào quang của dối lừa. Đôi khi, bạn cần cô đơn, để biết ai quan tâm mình thật sự. Đôi khi, bạn cần đi thật xa, gác cuộc sống hiện tại sang một bên để quan tâm chính mình nhiều hơn. Đôi khi, lòng tin bị tan vỡ thì không có cớ gì để tiếp tục một mối quan hệ không còn lòng tin. Gương vỡ rồi, ghép lại thì vẫn còn in hình những mảnh ghép với nhau. Mối quan hệ vỡ rồi, dù có thân tình trở lại thì vẫn còn hoài nghi.

Tản mạn đầu tuần

Nhiều lúc, vô tình lãng quên đi những gì đã là thân thuộc. Hôm nay, bất chợt đọc được tựa đề một bài tản mạn lòng này ngổn ngang với bao hoài niệm. Tưởng rằng chất chứa ở trong kho ký ức nhưng vẫn còn phảng phất đâu đây. Đôi lúc, ta cần say để ta biết được ta cần gì nhất, ta cần say để nói rõ những ân tình dồn nén bấy lâu nay và ta  cần say, say để dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ hơn tỉnh cho dù ngày hôm sau có mệt nhoài thế nào đi nữa.

Ngày quốc tế Đàn ông.

Cũng chẳng biết ngày này xuất phát từ nước nào và du nhập vào Việt Nam từ những năm nào. Đôi lúc cũng chỉ google cái là biết nhưng đôi lúc cũng có thể chỉ là không. Và hôm nay, những giờ cuối của ngày, tôi muốn viết một cái gì đó, cũng liên quan đến Đàn ông. Đó cũng như là những lời cảm ơn chân thành nhất tới những người bạn của tôi, tới những người đã luôn giúp đỡ, động viên, lắng nghe tôi cho dù người đó đã từng hay chưa bao giờ gặp mặt tôi một lần. Nhưng, tất cả, tất cả vẫn là những người bạn, người anh mà tôi rất mực yêu quý và kính trọng. Người ta thường nói, có duyên mới gặp được nhau, làm bạn được với nhau. Tôi tin như vậy. Bởi, giữa 90 triệu người đâu dễ để ta biết nhau, chỉ có duyên mới gặp, có duyên mới quen nhau, cho dù đó là thế giới ảo hay thế giới thực ở ngoài đời.

Ước mơ

Bố mẹ thường dạy con người tốt và người xấu. Và, dĩ nhiên cũng thường lấy những tấm gương điển hình để dạy con, làm hình tượng khuôn mẫu để con mình hướng đến. Nhưng, nhiều lúc, đó cũng là một sai lầm về cách dạy con của thế hệ trẻ và không trẻ. Dẫu biết rằng những thần tượng của họ, những bậc vĩ nhân có thể vĩ đại chừng nào nhưng cũng không nên áp đặt con họ như này như kia để sau lớn lên có thể tỏa sáng trên bầu trời và đưa vinh danh về cho họ hàng. Mỗi người sinh ra đều có cái tôi bản ngã của mình. Bất kể ai, họ cũng có niềm đam mê và mơ ước riêng. Cho dù đó chỉ là người hành khất hay là những người sống với cuộc sống giàu sang, phú quý.

Mãi mãi là bao lâu

Có người hỏi tôi rằng: mãi mãi là bao lâu. Thật ra thì, câu trả lời ấy chỉ có thể là khái niệm chứ không là định nghĩa được. Mỗi người hiểu một cách khác nhau, nhìn nhận một cách khác nhau để đưa đến một bao lâu cũng hoàn toàn khác nhau. Và, hôm nay, tôi cũng muốn nói đến hai từ: mãi mãi. Vâng, chỉ có thể là mãi mãi thôi, và chỉ riêng mãi mãi. Chuyện kể rằng có hai con ốc sên, sau khi chia tay, con thứ nhất đi về hướng đông, đi mãi và sau gặp được con ốc sên khác, chúng nó kết duyên rồi sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Còn con ốc sên thứ hai, nó đi về hướng tây, đi mãi, bỏ qua bao nhiêu con ốc sên. Cuối cùng, nó chết trong đơn độc.

Chết.

Người ta thường bảo: hạnh phúc là được làm việc mình thích và lấy người mình yêu. Nhưng riêng với tôi, có lẽ hạnh phúc chỉ thực sự mỉm cười khi sáng sớm thức dậy biết mình vẫn còn sống, vẫn còn có lí do để tiếp tục cuộc sống này. Cuộc sống ngắn ngủi, nó không dài để ta có thể chán chường cuộc sống, không dài để ta có thể hoàn thành dự định tương lai của mình. Không dài để ta có thể ngồi chờ mà than thở rằng: sao tôi làm xong tất cả mọi việc rồi mà vẫn còn chưa chấm dứt với nợ đời. Cuộc sống mà, vốn dĩ nó là thế, nó có thể chỉ ban tặng cho mỗi người một khoảng thời gian nhất định trên thế gian này, chứ không thể nào giống nhau. Bởi lẽ, nợ đời nhiều thì còn phải sống cho hết nợ. Phải trả hết cho đời khi nào mà không còn vướng vân bụi trần lúc đó mới trả lại đời để đi về một nơi cực lạc.