Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Riêng

Khắc khoải...

Đêm ở đây tĩnh lặng vô cùng, một mình với cái máy tính. Hết vào fb, zalo rồi lại lên blog cũng chỉ để viết những tâm tư tình cảm của mình. Có lẽ sâu sắc luôn là thua thiệt, cứ nhìn hoài về xưa cũ dù hiện tại giỏi diễn như nào thì sâu thẳm niềm đau vẫn đang còn le lói. Nước mắt cứ rơi, từng dòng chữ trên bàn phím lại hiện ra dày đặc, cũng không hiểu sao cảm xúc của mình nhiều như vầy. Đọc, nghĩ mãi mà nào có biết.

Gặp gỡ

Tiếng chân bước vào thềm, tiếng trẻ con ới à... và, giọng nói quen thuộc cất lên. Khuê bước ra ngoài, giật mình dù cho trong thâm tâm cô biết được rằng điều gì đến sẽ đến.

Duyên

Đêm - một mình trong phòng lặng lẽ, ngồi ôm máy tính cả tiếng đồng hồ. Tiếng rao bán bánh thưa dần, màn đêm ở đây tĩnh mịch thật. Yên tĩnh một cách lạ lùng. Mới đó mà cũng đã hơn một tháng về đây, chưa đủ để cô có thể quen với hàng xóm, chưa đủ để cô có thể nói chuyện với tất thảy mọi người ở cạnh kề. Sáng đi sớm, tối về trễ. Lâu lắm rồi, cô mới có cảm giác một mình tận hưởng một buổi tối riêng cho mình.

Chênh vênh

Có những đợi chờ trong hạnh phúc nhưng cũng có những chờ đợi trong khắc khoải niềm đau. Không phải vì người ta hết thương, cũng không phải vì thương không đủ mà đó là khi ta bắt buộc phải quyết định chia xa dù cho vẫn còn đong đầy cảm xúc.

Ngày xa anh...

Đừng hỏi em rằng em sống ra sao Từ cái ngày anh đi không lời để lại Em sống tốt hay chỉ là tồn tại Vui hay không... anh hỏi để làm gì?

Đổi thay

Tách cà phê nguội dần, suy nghĩ vẫn không đầu không cuối. Quẩn quanh, bí bách. Nó không thể hiểu được cảm giác này, không có từ nào diễn tả hay đúng hơn là nó không biết làm thế nào để thoát khỏi cái suy nghĩ không mấy là tích cực.

Tháng tám

New mouth New change New chance...

Mưa...

Cơn mưa đến lúc nào Khuê cũng không hay. Đến nỗi khi cảm nhận được cái lạnh len lỏi vào từng thớ da thớ thịt Khuê mới bừng tỉnh giữa những suy nghĩ của những ngày xa. Mặc cho cơn mưa nặng hạt, cô vẫn cứ bước đi. Về đến nhà lúc hàng  xóm tắt đèn đi ngủ. Bên tách cà phê lạnh dần, bên tuyển tập những cuốn sách về cuộc sống. Dòng chữ dần dần hiện lên sau mỗi lần lách cách của bàn phím. Cô viết, viết cho chính mình và cho chính những lỗi hẹn của Sài Thành. Cô có một vẻ mặt khó gần nếu như không muốn nói là lạnh tanh. Nhìn đời với ánh mắt vô cảm. Nhưng, sâu thẳm bên trong cô có một trái tim nồng ấm lạ kỳ.

Sài Gòn... nợ anh và nợ duyên

Thời gian thấm thoắt trôi. Không hẳn là dễ dàng nhưng em cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thời gian rỗi, không còn ngồi nhớ lại những gì xưa cũ mà lại miệt mài với những bài viết, miệt mài với những chuyện đâu đâu mà có lẽ chỉ anh mới có thể hiểu những gì em làm. Chỉ tiếc là giờ không còn gì nữa.

Tản...

Hôm nay, em ngồi đọc lại những bài cũ. Vô tình hình dáng anh lại hiện về đầu trang bút ký và vô tình lại làm em đau. Đau cho chính cuộc tình dang dở, đau cho bản tính ngông cuồng hiếu thắng của một thời ngựa non háu đá.

Anh này

Mấy ngày hôm nay em vẫn cứ chờ một tin nhắn hay cuộc gọi từ anh, nhưng kể từ bây giờ em không chờ nữa. Bởi nếu chờ đợi trong vô vọng thì không nên, nhất thiết là không nên phí phạm thời gian, suy nghĩ vào những gì mà mình biết trước kết quả. Em không phải là một đứa giỏi thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình. Em cũng càng không biết để quan tâm một người thì cần như thế nào. Em vẫn luôn sống vậy, cứ bình bình, không vồn vã, không thể hiện quan tâm nhưng như thế cũng không thể chứng minh được rằng em là một người vô tâm, ích kỷ.

Hà Nội 4 giờ sáng.

Hà Nôi, 4 giờ sáng. Nếu cứ mãi mê tròn giấc trong chăn thì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được một nhịp sống hối hả ở nơi đây. Khoảng thời gian mà chỉ dành cho những người bán lẻ, bán buôn và là những đứa rỗi hơi như tôi. Một chút se lạnh đầu đông cũng khiến ta tỉnh táo hơn. Một chút tò mò cũng thôi thúc ta lên đường và một chút liều lĩnh cũng cho ta thấy được một góc nhìn khác hơn từ những người tiểu thương. Không phải là những chiếc xe đắt tiền mà chỉ là những chiếc xe drem lâu  đời, cũ kĩ. Không phải là những bộ quần áo sang chảnh, mà đó là những chiếc áo mưa hay những quần áo bảo hộ rất đỗi bình thường. Không phải là chở người, hay một mình một xế mà phía sau nào là rau, nào là quả... 

Giá như...

Lâu lắm rồi, lười viết blog. Không phải lý do này nọ, cũng không phải thiếu đề tài để chém gió với riêng mỗi mình. Mà đơn giản, hầu như viết mỗi hầu mình, nên cấp độ lười cứ tăng lên. Thôi thì chọn facebook cho khỏe, bờ lốc bờ liếc làm gì. Nhưng không, mỗi cái đều có cái vui, cái tao nhã của nó.  Cuộc sống vốn dĩ là một vòng quay. Ừ, đó là một vòng quay vội vã. Đôi lúc, chỉ vô tình nhưng cũng sẽ khiến chúng ta giá như rất nhiều. Hai chữ giá như chả làm được cái quái gì. Đó là sự thật. Nhưng có lẽ, không có nó vẫn hơn. Có nó rồi lại cứ thướt ngắn, thượt dài.

Một năm.

Ủa, một năm rồi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, mới đó cũng đã một năm rồi. Một năm với biết bao nhiêu điên khùng trong cuộc sống, một năm với bao nhiêu chấn động để lại những dư âm cho những năm tiếp theo. Tất cả, gói gọn trong hai chữ một năm. Tất cả, niềm vui nỗi buồn mấy ai mà có thể vượt qua, mấy ai mà không hề đơn độc. Người ta thường bảo rằng đi quá lâu rồi sẽ mệt. Chờ quá lâu rồi sẽ nản lòng. Và có lẽ, khi đi lâu, chờ lâu thì tốt nhất bây giờ nên tìm một điểm dựa cho cuộc đời.  Suy nghĩ và hướng tới những gì mình mong muốn, thay vì hoài cổ, bất cần. Một năm rồi. Không dài mà cũng không hề ngắn. 

Ngày mai

Ngày mai, ngày khai giảng, ngày năm học mới bắt đầu. Biết bao cảm xúc đan xen . Nhưng đó chỉ là bốn năm về trước, ngày mà thao thức, trằn trọc cả đêm để hôm sau diện những bộ cánh mới toanh để đến chào mừng năm học mới. Thời gian đi và không hề chờ đợi một ai. Đó là cái lẽ của quy luật vũ trụ này. Nhưng có lẽ, những cảm xúc, tình cảm sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của mỗi người.

Bạn nam của em

Anh thường bảo, em khó: khó gần, khó đoán, khó chiều, khó hiểu... . Những cái khó của anh tặng em cũng đủ cho em nốc ao anh một bữa ra trò, anh nhỉ? Em cũng tiết kiệm nụ cười với anh. Thế cho nên anh phải luôn tìm tòi những câu chuyện hay, đùa em để mong em có thể nhích mép lên mà cười. Những lúc như vậy, anh không đáng yêu nhưng mà yêu cũng đáng. Em lạnh lùng ngay cả chính với bạn nam của mình. Thế cho nên, anh luôn phải cố gắng thật nhiều để cho em có thể bớt phần băng giá. Vất vả cho anh quá rồi.

Cậu - Tớ

Hôm nay, tớ ngồi đây, trong căn phòng nhỏ - để nhớ về một người, một người mà chắc ở nơi phương xa đó cũng sẽ nhớ về tớ nhiều, cũng thấy tớ nhiều nhưng sẽ không một lần cho tớ thấy mặt. Tớ biết, tớ biết mà. Cậu ích kỷ. Thế giới này rộng lớn vô cùng, rộng đến nỗi chỉ cần buông cánh tay ra là lạc mất nhau mãi mãi. Nhưng cậu đã vô tình lạc mất đi chỉ vì không còn sức mà gắng gượng. Cậu ích kỷ, bỏ một mình tớ giữa những xô bồ cuộc sống để đi tìm một thiên đường mới cho riêng mình. Cậu ích kỷ, khi mà đi lặng lẽ, không một lời gửi gắm tớ để tớ đôi lúc phải chơi vơi, để tớ phải suy nghĩ thật nhiều, nhớ thật nhiều về cậu.

Ngày của Cha

Cha - Người Đàn ông khiến con tự hào. Cha - Một người nông dân cần mẫn, một người mà quanh năm chỉ biết đến mấy sào ruộng, con lợn, con gà. Một người mà chỉ biết sống vì con, hiền lành, chất phác. Ngày con còn bé, Cha luôn cưng chiều, luôn luôn tắm rửa cho con thay thế mẹ. Bởi vì là mẹ đi sớm về khuya. Mọi công việc nhà oằn lên đôi vai của Cha. Cha vẫn vui, dù cho ở quê mình có người còn bảo với Cha, công việc nhà là của Phụ nữ, cha không nên làm. Nhưng Cha vẫn bỏ qua, vì con biết, cha thương vợ vất vả, thương con còn thơ. Hai con lớn hơn chút, cha đón hai đứa con của cậu về nuôi để cho cậu mự đi làm ăn xa. Bốn năm vất vả một mình cha làm ruộng nuôi 6 miệng người ăn. Nhưng Cha vẫn kiên trì làm, vẫn thương con, thương cháu. Vẫn lo cho cháu con đủ đầy. Nuôi không con cho cậu mự bốn năm trời, là bốn năm trời vắt kiệt hết sức lực của Cha. Rồi, khi cậu mự về cũng trắng tay, Cha làm nhà cho cậu mự ở, mặc dù chỉ là anh rể nhưng Cha chăm sóc cho em vợ chu toàn. Tuy không hề được một tiến...

Con gái à

Hôm nay, ngày Quốc tế Thiếu nhi. Đáng nhẽ ra phải hòa mình vui chung với các bé thì lòng tôi lại se lại, có một chút gì đó nghẹn ngào, xót thương. Bỡi nhẽ, song song với việc trong đất nước này có bao nhiêu trẻ được sống trong hạnh phúc thì dưới nấm mồ lạnh kia biết bao nhiêu linh hồn đang uất ức, phẫn nộ khi chính mẹ cha đã tước đi mạng sống của mình. Nạo phá thai đó là hậu quả của yêu nhanh, yêu vội hay là của những ham muốn nhất thời, của những người trẻ không hề lắng đọng lại của cuộc sống này. Trong cuộc sống này, nếu mà bắt không yêu thì điều đó quả thật là rất khó và điều đó dường như là không thể. Chỉ có điều, để yêu thương một cách khôn ngoan, có lí trí thì có lẽ rằng điều đó không hề giản đơn một chút nào.

Tháng sáu...

Tháng sáu về rồi. Tháng sáu, tháng của mùa hoa bò cạp vàng nhẹ nhàng, vẫn còn luyến lưu hoa bằng lăng nên chưa nỡ tàn phai. Tháng sáu, tháng của những giọt mồ hôi lăn dài trên má mẹ, của những nhọc nhằn oằn lên gánh nặng của cha. Và tháng sáu, tháng của những ngày dài vô tận rong ruổi trên những con đường hoa phượng, của những nỗi buồn dần vơi và của những an nhiên trong lòng ta. Có lẽ trên ngút ngàn mây xanh đàn chim đang tung cánh mỗi chiều tà, những ánh mây vần vũ vẫn cứ nhẹ nhàng đằm thắm, những sáo diều vi vu theo chiều gió bay về phương xa, những đàn trâu lững thững bước trên đoạn đường quen thuộc. Và của lòng ta, của những cuồn cuộn gió chiều, của những gắt gỏng nắng oi, của những khô rạc gió Lào...