Cuộc sống này, tôi học được rất nhiều điều, đó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, những điều vụn vặt từ trang vở cuộc đời của các em thơ. Tất cả, đã dạy cho tôi biết sống như thế nào, vươn lên làm sao để có thể hoàn thành nốt quảng đường của mình một cách vẹn toàn nhất trước lúc buông xuôi. Đó là ý chí của những cụ già râu tóc bạc phơ, đang run rẩy tập thể dục ở công viên dưới cái rét căm căm của trời Hà Nội. Tôi biết được rằng, sức khỏe mới là điều vốn quý của cuộc sống này, ý chí mới giúp ta có nghị lực để vươn lên. Nếu, những ông những bà, sáng sớm không tập thể dục ở công viên, mà thay vào đó là ở nhà xem ti vi, được ngồi ấm trong đệm êm thì cũng không ai trách được. Nhưng, có lẽ một ngày tồn tại trên cõi đời là một ngày phải chăm lo cho sức khỏe, chăm lo cho chính bản thân mình. Tôi học được rằng, nơi nào có ý chí thì nơi đó sẽ có con đường, sức khỏe là vốn quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi, vì có sức khỏe sẽ là có tất cả.