Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện Xã Hội

Chửi thề

Mỗi lần bàn về giới trẻ, tôi thường đổ thừa cho mấy anh internet. Khi mà cả thế giới thu nhỏ trong ngôi nhà bạn, tầm tay bạn thì cái cả thế giới đó đôi lúc lại khiến bạn hụt hẫng vô cùng. Ngang hàng với cái được là cái mất luôn song hành cùng tồn tại. Mất đó là mất đi nét đẹp thanh lịch, mất đi văn hóa tối thiểu nhất của một số bộ phận trẻ thanh niên bây giờ.

Đôi lời muốn nói

Đây là vấn đề mình muốn nói từ lâu, muốn nói nhiều. Nhưng rồi đôi lúc lại thôi, nghĩ mình chẳng lo được mình mà lại đi cạnh khóe nhiều người, nhưng giờ, dù thế nào, mình cũng nên nói. Có thể, nói một cách trắng trợn, bà trợn, láo toét hay gì gì cũng chẳng hề chi. Bởi, mình sẽ chịu trách nhiệm với lời nói của mình và không hề có trách nhiệm khi người khác biến dạng đi lời nói của mình. Mình không hề vơ đũa cả nắm, nên những người nào thất nhột, giật mình thì chắc hẳn nói người. Còn nữa thì mình chả nói gì ai. Vì đơn giản mình chẳng là đinh rỉ gì cho cam. Trước đây đến giờ, mình chỉ tin phần nào báo chí. Có lẽ vì cái bản tính đa nghi cộng với dị nghị nên khó lòng mà mình tin một bài nào hoàn chỉnh. Thế nên, đến bây giờ, mình luôn tin tưởng vào cách nhìn của mình. Cách tin của mình không hề nhầm chổ ở nhà báo ngày này.

Hướng về Biển Đông

Thời tiết nắng, nóng. Phải nói là cái đại nóng của những ngày hè oi ả cộng với cái khí thế sùng sục, bức bối của người dân Việt Nam khi bị Trung Quốc đưa giàn khoan trái phép lên neo đậu ở vùng biển Việt Nam khiến cho không những tâm trạng không tốt mà tinh thần còn bất an đối với nhiều người. Bước sang thế kỷ 21, chưa lúc nào mà lòng yêu nước, hào khí dân tộc lại bùng lên mạnh mẽ như bây giờ. Những cụ già, những người bước qua khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc quân vĩ đại vẫn đau đáu hướng về Biển Đông, vẫn còn muốn ra đảo để bảo vệ chủ quyền của dân tộc. Trong họ, những người lính năm xưa trỗi dậy, tinh thần anh bộ đội cụ Hồ kiên cường bất khuất nhường nào.

Cuộc đời...

Hôm nay, một ngày như bao nhiêu ngày khác. Chỉ có khác ở chổ là nó gắn mắc vào ngày nghỉ. Nhưng cái lạnh dường như cũng chả thấm vào là bao. Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi. Con đường vẫn còn có người qua lại, chí ít hơn là ít hơn, ít hơn mà thôi. Hình như tôi quá trải lòng với blog này, những suy nghĩ của tôi dường như đã bộc bạch hết, bộc bạch một cách mà không còn gì để mà nói nữa. Nhưng, có lẽ, những đau đáu về cuộc đời tôi cũng chẳng thể nói nên lời cho dù có viết năm, viết mười... hay là trăm ngàn lần đi nữa.

17.2.1979

Cho con cúi đầu trước những anh linh Đã ngã xuống, hi sinh vì đất nước Khi ra đi không một lời từ biệt Trong phút chốc cái chết đã cận kề Cho con khóc-để thỏa những đớn đau Những hạ hèn mà người đời che dấu Những bưng bít, những sân si, nghiệp chướng Những đớn hèn muốn che dấu rạng danh

Nếu như

Lâu lắm rồi, mất dần cái cảm giác sáng dậy nếu không phải đến trường là phải mở máy tính đọc báo ngay và luôn, có thể quên ăn, bỏ bữa chứ không thể bỏ báo. Nhưng, càng ngày, tôi càng cảm thấy nhàm với báo chí, cũng lười vào đọc, lười cập nhật thông tin. Thà, lên facebook chém gió với bạn bè, đọc những lời thú tội của giới trẻ.... cười 1 mình, đôi lúc còn thấy ý nghĩa hơn đọc những trang báo mà đôi lúc mình chỉ muốn văng tục không à. Có thể do tuổi tác, cách nghĩ, lối sống của tôi. Hay, cũng có thể là do: thêm một tuổi đồng nghĩa với khôn hơn một chút và ngu hơn một chút nên cách nghĩ của tôi có phần thực dụng hơn.

Lời không nên nói

Một năm qua, lên ngôi của báo chí. Chưa năm nào báo chí nước nhà lại nổi, giãy đành đạch như năm này.... Phải nói là đa sắc, đa chiều, đa phiến diện. Phải nói là rực rỡ, ừ.... quẩy, và quẩy. Thay vì có những hành động mang tính đạo đức tì giờ lại là đi khoét, đi lục. Cứ ầm ầm như vũ bão, cứ đua nhau, chạy theo số lượng mà bỏ qua chất lượng, bỏ qua những phẩm chất của một người phóng viên. Năm 2014 dần dần hé mở, cũng có một vài lời trước khi khép lại năm.... để làm gì, để sau này mình ghi nhớ lại, sau này mình biết là mình đã từng suy nghĩ như này.... vậy thôi.

Đến lúc....đạo đức được tính bằng tiền

Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là bước sang ngày mới, ngày mà nghị định  167/2013/NĐ-CP sẽ có hiệu lực. Ngày mà sẽ là một mốc lịch sử trọng đại đối với hạnh phúc gia đình. Hầy. Ngày mai, nếu lỡ vợ chồng có mặt nặng mày nhẹ với nhau thì cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chứ đá thúng đụng niêu là tiền sẽ bay đi một cách không khó hiểu tí nào đâu... nhớ nhé, nếu có giận nhau thì giận trong mấy tiếng ít ỏi này, chửi nhau cho khí thế....chứ sang ngày mới rồi, không có làm được đâu. Rồi, sẽ là quá khứ, trong gia đình chỉ thấy tiếng cười mà thôi.

Nhỉ....

Hôm nay đưa em nó về nhà, vừa phấn khởi vừa nặng trĩu những âu lo.... những suy nghĩ vẫn vơ, cái kiểu không móc xích lại gần với nhau... mệt bơ phờ. Dù dì thì sau khi hoàn thành công việc cũng đã 21 giờ 4 phút... khoảng thời gian không đủ để cho ta hoàn thành nốt note đang dang dở, thôi thì thực hiên thú vui tao nhã bờ lờ bờ liếc rồi trọn đêm nay cùng với những chua cay của cuộc đời để sáng mai còn tinh thần đi sẻ giọt máu đào-trao niềm hi vọng nữa chứ. Thật ra thì lượn các trang báo, các fb cũng chả có cái gì quan trọng... nói chung là với tớ chả có cái tin gì là giật tít nên làm kiêu chả thèm coi.

Anh hùng bàn phím-bảo mẫu Phương Anh

  Chỉ mới ngày hôm qua và ngày hôm nay thôi, dư luận dậy lên làn sóng mạnh mẽ về vụ  Hành hung trẻ em  ở trường mẫu giáo Phương Anh. Và, có lẽ chúng ta sẽ bàng hoàng hơn nữa khi  Người tát, bóp cổ trẻ em có bằng sư phạm  đã đặt cho ta bao nhiêu là câu hỏi: liệu đạo đức con người xuống cấp hay chỉ vì do đồng tiền mà làm nhơ nhuốc cái nghề vốn dĩ cao quý này.

Cát Tường

Mấy hôm này hễ vào internet là đập vào mắt vụ án bác sĩ vứt xác nạn nhân ở sông Hồng. Mà đớn đau thay, y đức ngày càng xuống cấp, vì lợi nhuận, vì đồng tiền và vì không phải bóc lịch, đếm thời gian ở ngôi nhà kín mít hàng vạn thế kỉ ánh sáng cũng chẳng chiếu vào được nên y đã có hành động trái ngược với luân thường đạo lí. Nhưng, cũng thật là bất công nếu chỉ nhắc mỗi mình y mà lãng quên đi những đồng phạm thiển cận của y. Cát tường, chỉ sự may mắn. Ấy thế mà giờ đây nhắc đến Cát Tường  là tang thương, y đức của y-bác sĩ  lại hiện lên trong đầu các bạn-và tôi. Người ta thường nói, người trong cuộc luôn không tỉnh táo nên sẽ dẫn đến những hành động ngu si, làm mà không nghĩ đến hậu quả. Nhưng sao, những người bên cạnh y cũng ngu si vậy? chả nhẽ họ không đủ tỉnh để khuyên y, mở cho y một hướng giải quyết khác... hay chỉ vì đồng tiền mà họ nhẫn tâm cướp đi sinh mạng một người, tiền lớn vậy sao? Còn chị bộ trưởng? chị nghĩ gì về vấn đề này? sốc ư? ai cũng sốc có trừ gì chị đ...