Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười hai 9, 2013

Trải lòng.

Một mình bên tách cà phê sữa nóng,  chỉ còn lại ánh sáng le lói của màn hình máy tính phản ra khắp căn phòng chưa đầy 14m2 của nó. Lòng nó lại thao thức...
Bao nhiêu suy nghĩ vụt lên trong đầu nó, chợt đến rồi chợt đi... thoáng qua, nó không thể định hình được những biến cố trong đời, những cái nào đã xa, và những gì chưa đến. Lòng nó quặn thắt lại, đau.
Những lúc thế này, nó cô đơn-không phải, nó có cô đơn đâu, nó vẫn có những người bạn đang dõi theo nó từng ngày đấy chứ, những người mà chưa từng gặp mặt một lần nhưng luôn sẵn sàng dành hết thời gian quý báu của mình cho nó, để nghe nó tâm sự đủ điều.
Nó tin vào tình bạn onl, một tình bạn mà không cần biết nhau ở đâu, không cần biết nhau có những mối quan hệ thế nào, đại gia hay không... mà tình bạn ấy chỉ cần biết lắng nghe, chia sẻ, giải bày...con tim đồng điệu hòa vào nhịp mỗi bài thơ, lời văn tựa như gió mùa thu-nhẹ nhàng.
Nó-nhìn cuộc đời mảng màu u tối, chợt chạnh lòng khi nó nhìn thấy bất hạnh khổ đau. Ngước mắt nhìn không thôi mà…

Sự tích hoa xương rồng

Xưa Ngọc Hoàng Thượng Đế, Lấy một nắm đất khô, Nhỏ vào giọt nước mắt, Thành chàng trai khôi ngô.
Đưa chàng xuống trái đất, Vốn đang rất hoang vu. Để chàng trai gây dựng, Thành đất nước cơ đồ.
Chàng chỉ giỏi săn bắn, Không biết trồng cây xanh. Ngọc Hoàng bèn phái đến, Một tiên nữ đẹp xinh.
Nàng vốn là con gái, Của Thần Gió,Thần Mưa. Tài hoa và xinh đẹp, Chàng trai thấy…ngẩn ngơ…
Chàng giỏi giang dũng cảm, Nàng xinh đẹp,chăm ngoan. Đôi trai tài gái sắc, Cuộc tình nào đẹp hơn?...
Nên...dù Ngọc Hoàng cấm, Họ say đắm yêu nhau. Thần Mưa,và Thần Gió, Tức giận đến điên đầu.
Quyết chia lìa đôi trẻ, Bắt tiên nữ về trời. Cô gái vẫn kiên quyết, Tình yêu không xa rời…
…Đùng đùng Ngọc Hoàng giận, Vung pháp thuật đôi tay.... Chàng trai liền tan vụn, Thành những hạt... Cát ngay…
…Tiên nữ đầy tuyệt vọng, Khóc,ôm mãi chàng trai… Người yêu…tan thành cát, Nàng…ôm chặt không rời…