Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Yêu lại người cũ, nên không?

Tôi vô tình gặp lại em khi Sài Thành chuyển mình sang tối. Em vẫn vậy, vẫn luôn là đề tài khiến tôi nghĩ suy nhiều khi quyết định dùng bàn phím để gõ lên những con chữ thân thương. Chỉ mong sao em luôn an vui trong cuộc sống mình, cứ mạnh mẽ, kiên cường rồi em sẽ gặp nhiều may mắn.
Các bài đăng gần đây

Tản

Là phụ nữ... nhất định phải xinh.Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng khi chia tay người yêu phụ nữ phải xinh hơn, tràn đầy sức sống hơn để cho mỗi lần người yêu cũ của mình nhìn vào họ sẽ tiếc, sẽ chơi vơi. Nhưng, riêng với bản thân tôi không hề suy nghĩ như vậy. Bởi, với tôi luôn là khi yêu cũng xinh và chia tay cũng xinh, chứ không phải là chỉ chia tay mới đẹp lên như vậy. Không phải để người ta tiếc thương vì rời bỏ mình, mà để minh chứng rằng dù bất kì ở đâu, hoàn cảnh nào và bao nhiêu tác nhân ngoài ý muốn ập đến thì người phụ nữ cũng phải xinh và vượt qua nhẹ tựa bong bóng xà phòng.

Cuộc sống

Chuẩn mực cuộc sống của bạn là gì?
Cuộc sống là một bức tranh sôi động, ở đó có rất nhiều gam màu, có rất nhiều sự lựa chọn. Người chọn những gam màu tích cực, kẻ lại chọn những gam màu tối cho cuộc sống của mình. Tùy thuộc thái độ nhìn nhận, tùy thuộc những tiêu hay tích cực của cuộc sống mà ta chọn cho mình một gam màu riêng, không giống ai nhưng bản chất lại giống nhiều người.

Mẹ

Con đi khắp chân trời góc bể Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

Ngày không anh

Những ngày hôm nay mức độ nhớ về anh cứ lớn dần, em biết mình không nên tự làm hại bản thân mình nhưng em không thể nào từ bỏ những hình ảnh của anh. Bao câu nói, bao hứa hẹn... cứ chậm chậm quay về như đoạn phim tua chậm lại. Hụt hẫng, chơi vơi và hơn hết đó là đau lòng.

Hợp hay hiểu

Lâu lắm rồi, mới có dịp gặp em. Vẫn là thói quen cũ, góc cà phê cũ nhưng những câu chuyện không cũ chút nào. Em vẫn vậy, gầy hơn và trầm lặng hơn.
Những tưởng rằng rồi em sẽ hạnh phúc bên người yêu vì thấy sự cố gắng của em, thấy sự thay đổi theo chiều hướng tích cực của người con gái hay tiêu cực như em. Nhưng, lẽ rằng duyên chưa đủ lớn để hai người có thể đến với nhau, để có thể cùng nhau vượt qua sóng gió. Làm gì giữ được đôi bàn tay muốn buông, làm gì hạnh phúc khi người này muốn ở, người kia lại đi.

Bão lòng...

Đôi lần đi qua góc quán quen, qua từng ngóc ngách thành phố... chợt nhận ra nơi đây xa lạ mà thân quen dường nào. Em không đủ vô tình để ngoảnh mặt làm ngơ, cũng chẳng thể thờ ơ khi cảnh cũ luôn là hiện hữu...  Những dòng phim quá khứ tua về dần đều, lặng lẽ thu mình ở một góc riêng, mà đâu có góc nào là riêng nhỉ, đâu có góc nào mà không thể không có hình bóng người xưa.