Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 
Các bài đăng gần đây

Viết cho ngày mai.

Cũng chẳng hiểu bắt đầu từ lúc nào nữa mà mức độ cãi nhau của hai người tăng lên rất nhiều. Cứ vì những chuyện đâu đâu, cứ vì lục lại quá khứ để rồi khiến cả hai đau lòng.

Thanh xuân...

Cũng đã lâu rồi không về công ty cũ. Nay có việc ngang qua, bất chợt ghé vào. Mọi người vẫn như xưa... chỉ có thêm một vài nhân sự mới. Ai cũng vui mừng, ai cũng thân thiện như ngày còn đang làm cùng. Mọi người không nhắc anh nữa, chắc cũng sợ em buồn nên tất thảy mọi đề tài đều không có bóng hình anh trong đó. Khác xa với ngày xưa... Nhưng thôi, thời gian thay đổi, nó làm xoa nhòa đi tất thảy... Chỉ vì người ta quá thương em nên không muốn em thêm lần nữa đau lòng.

Sài Gòn ...

Sài Gòn mùa này gợi nhớ miền xaĐêm se lạnh khiến lòng không thể ngủ Bao kỉ niệm ùa về trong nức nở Cứ ngỡ rằng mình chẳng thể chia xa

Viết cho người đã cũ...

Mỗi người đều chọn cho mình một con đường khác nhau. Mà ở mỗi con đường đó có thể là cái đích để họ thực hiện những ước mơ và có thể thỏa sức mình trên những tháng ngày còn lại. Con đường trải thảm hồng hay con đường gai góc, con đường có nhiều niềm vui hay nhiều nỗi buồn... nhưng, tôi tin, không có con đường nào bằng phẳng, chẳng qua là chưa đến đoạn gập ghềnh.

Sài Gòn... chật lắm

Sài Gòn rộng lắm, rộng đến nỗi mà chỉ cần buông tay nhau ra là lạc mất nhau mãi mãi. Dù cho cố kiếm tìm, dù cho cố ngược dòng kí ức để tìm lại những ngày đã xa nhưng vẫn không tài nào len lỏi được... không phải vì không hề có, mà chỉ là ngổn ngang bởi bao nhiêu cảm xúc không tên. Đau đó, buồn đó... rồi lại thôi đó, để người ngoài khỏi phải sợ vì những vương vấn.

Mẹ

Ngày thơ bé con rất là hạnh phúc
Gọi mẹ ơi mỗi bận tan trường về
Lòng vui sướng khi mẹ cười trước mặt
Được vỗ về, âu yếm, yêu thương

Cũng có người sẽ thương em thôi

Hãy cứ sống vì mình đi em ơi
Đừng bận lòng vì  những ngày xưa nữa
Cũng đừng vì một đôi lần dang dở
Mà nỡ lòng nào em chọn sống cô đơn.