Chuyển đến nội dung chính

Màu sắc cuộc sống


Cuộc sống thật đơn giản nhưng chứa biết bao thông điệp có giá trị và ý nghĩa. Ta nhìn cuộc sống ở mỗi góc độ và khía cạnh khác nhau sẽ thấy cuộc sống muôn màu, đa nghĩa không chỉ dừng lại ở một chút hững hờ, chức trách. Ta thêm vào dư vị buồn vui của cuộc sống, những lần mặn đắng cay xè trong lòng, những ngổn ngang của một thời nông nổi, những thoang thoảng của hương hoa sữa đầu mùa… nhưng ngọt ngào se lạnh của tiết thu cũng khiến lòng ta xốn xao… ừ, thì cuộc sống đa màu thật.
Màu đỏ, màu của máu, của tình yêu, của nhiệt huyết  hay đôi khi đó cũng là màu của thẹn thùng, giận dữ. Màu đỏ, là màu của nấc thang đưa ta đến với thành công trong cuộc đời, mãnh mẽ là thế, nhưng cũng không kém phần kiêu sa.
Màu đen, màu của bí ẩn, màu của mỗi lúc đêm về ta có thể tĩnh lòng mình nghe những nhịp đập còn sót lại của những ngày đã qua. Tĩnh mịch nhưng cũng không kém phần giàu sang quyền quý, là màu của những trí tò mò, của những nốt nhạc mà chưa kịp phát thành lời đã vội bay xa để lại một cung đàn lạc lõng
Nếu màu đen màu của phản diện thì màu trắng lại là màu của tinh khiết vô ngần, những điều giản dị nhất thường người ta nhớ lâu bằng màu trắng. Màu trắng, màu của nhẹ nhàng, thanh tao. Và hơn hết, sự yếu đuổi, ủy mị của con người cũng giống như màu trắng, mong manh, dễ vỡ vì vậy cần được nâng niu.
Trong tình yêu, màu tím là màu của sự thủy chung, hơn nữa đó còn là sự thiêng liêng cao cả, màu tím nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần mãnh liệt,   màu tím của đợi chờ cho một kết thúc có hậu, màu của những chiều tà ửng lên cuối trời một màu tím của hoàng hôn, đơn giản, nhẹ nhàng khiến bao bi ai cũng tự dần tan biến.
Ta muốn tìm một cuộc sống yên bình thì không thể không nhắc tới màu xanh dương, màu của trời, của nước biển, màu của tình hữu nghị đó là sự tĩnh lặng trong con người chúng ta, không có một con sóng lăn tăn trong lòng, không có một chút ganh tị, mà đó chi có ôn hòa mà thôi.
Bạn yêu màu vàng, hẳn bạn là người lạc quan, có một sức sống khỏe, luôn yêu và nhìn cuộc đời bằng con mắt rất tinh tế, biết cách chấp nhận và vượt qua những cạm bẫy của cuộc đời. Màu vàng, màu của ấm áp, giàu sang.
Màu cam, màu của sự dè dặt, màu của cẩn thận, và hơn hết đó là màu của lòng nhiệt huyết, bạn sẵn sàng cháy hết mình với những công việc nhiệm vụ mà bạn phải hoàn thành. Thực tế, không lãng mạn nhưng lại là người đa cảm.
Xanh lá cây, màu của hài hòa, của sự yên bình và hơn hết đó còn là trí thông minh, yêu màu xanh bởi đó là khát vọng, là tầm cao, ngưỡng cửa mà bạn muốn chinh phục…
p/s: viết trong cái se lạnh chợt về của trời thu Hà Nội

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...