Chuyển đến nội dung chính

Cát Tường


Mấy hôm này hễ vào internet là đập vào mắt vụ án bác sĩ vứt xác nạn nhân ở sông Hồng. Mà đớn đau thay, y đức ngày càng xuống cấp, vì lợi nhuận, vì đồng tiền và vì không phải bóc lịch, đếm thời gian ở ngôi nhà kín mít hàng vạn thế kỉ ánh sáng cũng chẳng chiếu vào được nên y đã có hành động trái ngược với luân thường đạo lí. Nhưng, cũng thật là bất công nếu chỉ nhắc mỗi mình y mà lãng quên đi những đồng phạm thiển cận của y.
Cát tường, chỉ sự may mắn. Ấy thế mà giờ đây nhắc đến Cát Tường là tang thương, y đức của y-bác sĩ  lại hiện lên trong đầu các bạn-và tôi.
Người ta thường nói, người trong cuộc luôn không tỉnh táo nên sẽ dẫn đến những hành động ngu si, làm mà không nghĩ đến hậu quả. Nhưng sao, những người bên cạnh y cũng ngu si vậy? chả nhẽ họ không đủ tỉnh để khuyên y, mở cho y một hướng giải quyết khác... hay chỉ vì đồng tiền mà họ nhẫn tâm cướp đi sinh mạng một người, tiền lớn vậy sao?
Còn chị bộ trưởng? chị nghĩ gì về vấn đề này? sốc ư? ai cũng sốc có trừ gì chị đâu? chị lơ là hay là chị đồn đẩy trách nhiệm... cách trả lời cứ y như là: chả phải lỗi của tôi. Là một người đứng đầu gọi là cầm cân nảy mực mà chị vẻ như là: sống chết mặc bay, tiền thầy để túi.
Ở Hướng Hóa-Quảng Trị, sau khi mà trẻ sơ sinh được tiêm thuốc co bóp tử cung thì đã chết. Úi cha, mới sinh ra mà tiêm thuốc co bóp tử cung thay cho vắc xin, bởi vắc xin với thuốc co bóp tử cung để gần nhau, trời lại mất điện... nên lần này, lỗi là do cái điện thoại chứ đâu phải là do y-bác sĩ. Tự hỏi, nếu người bị tiêm là nam thì không biết nó sẽ co bóp cái gì?
Lần này chị Tiến cũng có đứng lên nói lời xin lỗi đâu, chị cũng đang thẩn thơ đấy chứ.
 Rồi thì ,Mày mập như heo mà không biết rặn à? đã làm chết một sinh linh không có tội tình gì? chỉ vì y không được " Tẩm Bổ'' trước mà y nỡ để y đức của y theo những gì nhơ nhuốc.
Đấy, người nhà của chị bộ trưởng đấy... họ đấy, họ là em của chị đấy, khi mà nghề cao quý nhất đang dần ô uế bởi một số con sâu thì chị lại cao chạy xa bay, bỏ bê trách nhiệm. Đứng đầu là thế hả? Chả nhẽ chị không có cách giải quyết sao? hay là chị đang lo giữ cái chức ấy mà quên đi lương y của mình.
Lương y như từ mẫu, nhưng y đức của những bậc lương y ngày càng xuống cấp thì cho hỏi làm thế nào để dân tin, dân yêu được.
Nếu không đảm đương được trách nhiệm của mình, kính mong chị từ chức.
Chị Tiến Cát Tường.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.