Chuyển đến nội dung chính

Hóng....

Ngồi phây chả biết làm cái quái zề điểm mấy cái tin vu vơ cho nó có mùi mẫn, cho nó mang âm hưởng hoa lá cành, đua đòi theo các bạn trẻ ngày nay xem mình có đú nổi hơm.
1,Sáng dzậy, căng mắt nhìn.... ối chà chà, thương quá cơ, 5 ngày rồi em Tràm em í không có ngủ được, thế này thì hỏng mất đôi mắt bồ câu con bay con đậu của em í mất....hay tin em í cầm những viên thuốc ngủ, tay run run mà lòng lại thương rồi, em í còn trẻ, hem có cống hiến cho nghệ thuật được nhiều như các bậc tiền bối thế mà giờ trời lại đày em í mấy ngày hơm ngủ được zậy?
Vào nhà của ẻm, ngó ngó nghiêng nghiêng xem mất ngủ ẻm có xí hơn tí nào hem? ai ngờ ẻm vẫn xinh, vẫn cute như em zậy.... hem biết là trình độ mếch ụp của em lên bậc tiền bối hay sao í chơ mà nhìn ảnh vẫn còn nuột lắm í, đôi mắt vẫn đang tinh anh, chả có cái quái zề là hiện tượng của đờ đẫn mất ngủ triền miên.
Tôi đau xót nhìn em Tràm chìm trong mất ngủ
Tôi vui lòng khi thấy em xinh hơm
Tràm ạ, cứ như em chị cũng muốn mất ngủ lắm ấy chứ.... chị chả có ác í đâu nhé, đơn giản vì chị muốn có người an ủi động viên như em thôi, chơ mà hem có có ai cả. Nên mất ngủ cả tháng mà chả dám ho hoe một lời lên anh phây, chỉ sợ bạn bè lại biểu chị là chém gió.
2, Lại đến chú Đàm, chú toàn làm cháu với những thành phần hóng hớt giật gân không à. Chú biết thị hiếu của giới trẻ ngày nay là tò mò nên chú càng ngày càng khoét, càng ngoáy. Khổ nỗi, ngoáy có nghệ thuật cũng đòi hỏi một cái đầu hem có được trơn chứ kiểu làm liều để thành việt kiều thì đó chỉ là lố bịch thôi à.
3, Nghe tin ổng Nghị, ổng biểu là không lấy thẩm mĩ viện Cát Tường quy trách nhiệm bộ y tế hay Hà Nội.... rung đùi, rửng mỡ chép miệng: ''cha mẹ sinh em ra chưa kịp cho em não thì em đã ra đời'' của một người bạn. Hóng hớt mấy cí com mần của những anh hùng bàn phím.... tuyệt vời ông mặt trời, kiểu này cho đi thi bé khỏe, bé chém hay chắc sẽ được vinh quang lắm đây... ây dà, cờ mà chưa có một cuộc thi như thế....chán.
5, Lại đến thành phần khoe cằm chẻ nữa chứ, cái quái gì nữa chứ.... giờ lại mọc thêm cái cằm ở ngực, rõ khổ cho mấy đứa trẻ, ụp mấy pic lên, ai biểu xênh thì hí hửng, như mèo đớp phải mỡ...cơ mà chả ai chú í đến cái mẹt em đâu, xinh là cái cằm chẻ trên ngực í chứ, đã mở lối cho người ta vào thì đừng có biểu là thiên hạ nhiều kẻ su pờ soi.
Nói chung, đã hem đọc thì thôi, hem mở máy thì thôi.... nhỡ đọc rồi thì toàn phán như là mèo mửa, cơ mà vẫn thích phán.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...