Chuyển đến nội dung chính

Đời mà...

Mấy ngày này phương tiện giấy lên vụ án bắt nhầm còn hơn bỏ sót.... làm điên đảo dư luận, một ngọn sóng căm phẫn bùng lên mạnh mẽ khi mà người ta phải chịu án 10 năm trong một nơi không thể tủi nhục hơn thế và mang một tội danh mà sống cả kiếp người cũng không thể rửa được sạch tội.
Ngược quá khứ trở về với vụ án cách đây 10 năm trước, có nghĩa là khi đó tôi mới 10 tuổi, cái tuổi mà còn lêu lổng ở ngoài đường, mỗi trưa hè sẵn sàng trốn cha mẹ đi bắt cào cào châu chấu và sẵn sàng chổng mông lên chửi vếu nào đó khi nó chửi mình, và thậm chí sẽ nhảy vô cào cấu ai đó nếu nó vu oan mình một việc gì... hầy, tôi thế đó, tức thì đánh, tức thì chửi...và, đến hôm nay, vẫn cứ là thế, nhưng chỉ có điều não nhăn hơn một tí nên thay vào việc ngồi chửi đổng thì tôi đã chửi bằng ngòi bút của mình.
Tôi chả dám nói pháp luật sai....đơn giản quá à, bởi đây là cán cân của công lí, vì thế cho nên dù cái quái gì công lí cũng đúng, dù vếu này xinh hay vếu kia lắm xèng thì cũng kệ cha nhà nó, pháp luật minh bạch lắm cơ mà... nên tuyệt đối tin tưởng vào pháp luật.
Hài, lại lạc đề mất tiêu rồi....  biết mình chả là cái đếch gì trong một xã hội dân chủ như ngày này, mình cũng chả phải là trung tâm vũ trụ để người người nhà nhà đều biết đến, mình chỉ là một con nhỏ-nhỏ trong một cái thế giới to to và đầy rẫy sự bất công này mà thôi.
10 năm về trước, ông Chấn đã biểu là ông bị oan, ông đã biểu là ông không nhớ gì hết.... các chú muốn biết thì đi mà hỏi cán bộ, ấy thế mà ông vẫn bị vào tù chung thân. Suốt 10 năm ròng kêu oan, 10 năm ròng vác đơn kêu mà có ai thấu đâu... phải chăng, đó là sự hờ hững, chức trách của cán bộ, những người làm cha, làm mẹ của nhân dân.
10 năm vò võ chờ chồng một ngày được minh oan, là 8 năm bà sống trong đau khổ, nhưng niềm hi vọng vẫn le lói trong bà, con tim bà thúc giục là phải kêu oan, kêu oan cho người chồng hiền lương của mình. Nhưng 8 năm ròng  vật vã trong vô vọng, sức cạn kiệt, người mỏi mệt... bà đã phải nhập viện tâm thần vì không thể tiếp tục với một địa ngục trần gian như vầy.
4 người con của ông, cũng phải từ giã sự nghiệp đèn sách vì không thể chịu được búa rìu dư luận, những người con của ông là người đâu phải là cỗ máy đâu mà đòi không có cảm xúc, trơ lì được.
Nay...
Kẻ giết người ra đầu thú, vì 10 năm sống trong tội lỗi, ít nhất, kẻ giết người này cũng có một chút gì đó là lương thiện, sám hối. Bởi vì, dù sao thì quay đầu cũng là bờ... dù sao thì, biết nhận lỗi cũng đáng khen rồi. Bởi, nếu y không nhận lỗi thì có lẽ cả đời này ông Chấn cũng phải ngồi bóc lịch mà thôi, kẻ hiền lương phải chịu khổ đau.
Giờ...
Ông Chấn đã được trở về với làng quê, với nơi mà ông cất tiếng khóc chào đời... vui hay buồn đây, hạnh phúc hay đau xót đây?
Ừ, thì vui chứ.... vui lắm chứ vì cuối cùng trời không phụ lòng người, người tốt được về với xã hội và được rửa nhục, có thể ngẩn cao đầu với tất cả mọi người mà không phải cúi đầu hổ thẹn nữa.
Niềm vui chưa dứt thì nỗi buồn cũng sát cánh bên rồi, đó là 4 đứa con thất học, người vợ nay đã không con tỉnh táo như xưa. Rồi ai sẽ trả lại cho ông đây? liệu, pháp luật có trả lại được không?
Tiền, tiền ư, tiền có thể mua đươc rất nhiều thứ....nhưng danh dự chả mua được đây nhé.
.............................................................................
Ngồi vểnh mặt lên suy nghĩ, hổng biết là ngoài ổng ra còn có ai bị án oan, tù oan nữa hơm?
Chép miệng người đâu phải là cỗ máy mà cứ như theo tuần tự ?
Tự hỏi là: hổng biết công lí có phải là người làm việc công luôn có lí hơm?
Hầy, đã hông nghĩ thì thôi, nghĩ rồi lại thấy như shit.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.