Chuyển đến nội dung chính

Có chông chênh ...


Cuộc đời của một người như là một cuốn phim quay chậm, rất chậm.... và, khi kết thúc cuốn phim cũng là lúc nhân vật chính: ta đã từ bỏ cõi đời để đến với một cõi hư vô. Để, khi nhìn lại những thước phim ấy, ta giật mình... ngỡ ngàng bởi trong cuộc sống này ta đã bỏ qua đi rất nhiều, thờ ơ đi rất nhiều, không biết tôn trọng những gì đang có để rồi cứ tiếc nuối vẩn vơ mỗi đợt nghĩ về.
Có những con đường chỉ đi một lần, nhưng nhớ mãi... bởi con đường ấy không phải là có nụ cười, có niềm vui mà nó còn có khổ đau. Cứ in dần trong tâm trí, có thể không ngày nào cũng lục tung quá khứ để biết nó như thế nào, nhưng nó vẫn còn ngự trị trong tim, thỉnh thoảng vẫn còn âm ỉ.

Đây, có thể là tôi nói về những ngày ấy. Những ngày hạnh phúc và những ngày khổ đau.... có thể, trong một phạm trù của tình cảm nó ẩn chứa rất nhiều điều, nhiều sự tương xứng mà ta không tài nào lí giải nổi...chỉ biết rằng bên người ta cảm giác ấm êm...như thế gọi là hạnh phúc chăng?
Nhưng, một cuộc tình đẹp, một mối quan hẹ tốt không phải là được trải trên thảm hồng, không phải là không vượt qua bất kì sóng gió nào. Mà mối quan hệ đẹp là mối quan hệ biết vượt qua những bão táp phong ba, biết vui biết buồn...
Nghiễm nhiên, tôi được đọc một bài viết viết cho người yêu cũ của một người bạn, có thể mỗi người sẽ có một cảm nhận khác nhau, về lối hành văn của người ta... nhưng đối với tôi, tôi có một cảm giác rất đặc biệt. Không phải vì tôi không đồng tình hay đồng tình với ý kiến đó, mà có lẽ tôi đã nhìn thấy được mình trong đó nhiều hơn...
Bạn đã từng nói với tôi, không thể nào quên được người yêu cũ. Tôi biết, bạn hiểu cái vấn đề mà tôi nói nhưng bạn đã khôn khéo để chệch nó sang một bên để tôi lầm tưởng rằng bạn đã không hiểu về vấn đề cốt lõi ấy. Nhưng bạn lại không ngờ rằng, tôi cũng giống bạn, nhiều khi không muốn trả lời câu hỏi của đối phương tôi đành hướng đối phương nghĩ về vấn đề khác. Tôi biết, bạn buồn... nhưng có lẽ, cái buồn đó đã động đến lòng tự trọng ít nhiều của tôi. Nếu, bạn không nói thế thì có lẽ tôi đã chẳng phải tự cười khinh bỉ mình đến như vậy, chẳng tự cho mình là một kẻ ích kỉ, hèn nhát như vậy. Nhưng dù sao, cũng cảm ơn bạn rất nhiều...
Tôi không mong rằng trong suy nghĩ của bạn lúc nào cũng hiện diện tôi, bởi với bạn tôi chẳng là gì, tôi chỉ là đứa bạn không tử tế trong số những đứa bạn tử tế của bạn. Vì, tôi cảm nhận được điều này khi mà bạn nói với tôi. Nhưng không sao cả, bởi vì điều đó với tôi vẫn chẳng có nghĩa gì...
Tôi ít bạn, phải nói là cuộc sống này tôi có ít người ban xung quanh để sẻ chia. Ấy thế mà bạn, một đứa thường ngày sống cách tôi mấy trăm km lại chiếm được sự tin tưởng của tôi nhiều như vậy. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao, nhưng có lẽ đó là do duyên rồi. Có duyên mới quen biết được nhau đúng không bạn hiền.
Người ta bảo, tôi là một con người lạnh lùng, kiêu căng. Tôi đồng ý với những điều ấy và không muốn giải bày thế sự rằng tại sao mình lại phải như vậy.
Dù thế nào, với tôi bạn vẫn luôn là tấm gương để tôi học tập, là một ngòi bút mà khiến tôi suy nghĩ nhiều. Phải nói rằng, bạn đã gây được tò mò trong tôi... để tôi tự kiếm tìm chứ không phải là ngồi nghe bạn lí sự về nọ về kia của chính mình. Có lẽ chính điều ấy, đã làm tôi thích bạn.
Muốn viết về bạn nhiều, nhưng vẫn phải dùng từ chông chênh...
Cảm ơn bạn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.