Chuyển đến nội dung chính

Nhỉ....


Hôm nay đưa em nó về nhà, vừa phấn khởi vừa nặng trĩu những âu lo.... những suy nghĩ vẫn vơ, cái kiểu không móc xích lại gần với nhau... mệt bơ phờ. Dù dì thì sau khi hoàn thành công việc cũng đã 21 giờ 4 phút... khoảng thời gian không đủ để cho ta hoàn thành nốt note đang dang dở, thôi thì thực hiên thú vui tao nhã bờ lờ bờ liếc rồi trọn đêm nay cùng với những chua cay của cuộc đời để sáng mai còn tinh thần đi sẻ giọt máu đào-trao niềm hi vọng nữa chứ.
Thật ra thì lượn các trang báo, các fb cũng chả có cái gì quan trọng... nói chung là với tớ chả có cái tin gì là giật tít nên làm kiêu chả thèm coi.

Hình như đang nhàm báo dần đều, nên thú vui bình sinh dần tan theo bọt biển mất rồi. Suy nghĩ, chẳng biết điểm đầu và điểm cuối, chẳng biết bắt đầu từ đâu ta có niềm đam mê và nó thật sự bị tiêu tan bởi tác động nào... hay là trải nghiệm nhiều, ta ngộ ra được nhiều điều từ cuộc sống nên dần dần báo chí đã nhạt trong tiềm thức ta.
Nào là giết người, tự vẫn. Nào là trốn thuế, tham ô. Nào là mỹ nhân show hàng,khoe của..... vân vân và vân vân. Đủ thể loại cho các hình thức mèo mỡ... ngán, ây dà.
Cần gì phải lên báo mới biết được tin, bạn cứ ra ngoài phố thay vì ở nhà lên fb chém gió, ngồi đọc những trang lồi lõm thì bạn sẽ biết được hơn nhiều. Phải xách ba lô lên và đi, như em Huyền Chíp ấy... chứ đừng làm anh hùng bàn phím với những mớ đạo đức giả....thật đáng buồn.
Phải là điện thoại thông minh, phải là ai phôn, xờ mát phôn.... phải là cảm ứng tay dí dí lên màn hình thì như thế mới có người yêu, mới mong có được cô bồ xinh xinh... như thế mới đủ đẳng cấp pờ rồ để cưa cẩm các em, nhỉ?
Phải là yêu bằng mắt, chứ thời này hiếm người yêu bằng trái tim, nhỉ? vì, có thực mới vực được đạo, ha?
Phải là chu mỏ lên, mắt xoe tròn trợn ngược mới dễ zương, nhỉ? chứ mà chụp ảnh chân chất thì có mà quê một cục, ha?
Phải là những câu tình cảm, sến thì đọc, nhỉ? còn những triết lí làm người, những câu chuyện sống thì bỏ qua, vì cho nó là khô khan, ha?
Sáng mở mắt chưa gì đã lên Fb, chả phải ngó có thông tin gì, mà chỉ ngó là stt của mình có mấy like, ai nhảy vô căm mần. Rồi thì lại đến lượt thả ga chém gió, mà chả hiểu biết chủ nhà có nuôi chó hay không, nhỉ?
Thay vì đọc báo, thì lại loét mắt vào mấy trang tin điện tử, nhỉ?
Thay vì quan tâm cha mẹ bằng lời nói thì nhảy vô phây viết những câu sến sủng về cha mẹ, nhỉ? Viết để cho thiên hạ nó đọc, nó chỉ trỏ rằng mình là người con hiếu thảo, chứ cha mẹ có dùng phây đâu mà biết, ha?
Lạnh rồi, đi nghỉ sớm đi, nhỉ? chứ viết nhiều lại muốn chửi nhiều, ha?
Và, bạn đã biết điều này chưa nhỉ? Hà Nội chuẩn bị làm chổ đi đái cho dân cả tỉ bạc, nhỉ?
Nhà mạng tự động đăng kí dịch vụ cho các sim để thu tiền, nhỉ?
Nước ta tham nhũng ít, con số chưa đầy 1% nhỉ? còn lại là quan liêm khiết, nhỉ?
....
Bố khỉ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...