Chuyển đến nội dung chính

Lạnh...


Trời Hà Thành lại bắt đầu khoác lên mình chiếc áo của giá băng, lạnh lẽo. Cái lạnh chi phối mọi hoạt động thường ngày, tất cả như trì trệ, ngưng đọng lại. Người uể oải hơn, vật tĩnh lặng hơn và đôi khi chỉ tiếng bán dạo của người cũng đủ xé toan bầu không khí ấy. Cái bầu không khí mà tôi gọi là cô đơn.

Trước lúc lụi tàn thì sẽ bùng lên mạnh mẽ. Đó dường như là tất yếu cuộc sống của mỗi chúng ta. Và, có lẽ, trước lúc mùa đông quay trở về với mẹ thiên nhiên thì nó cũng bùng lên những đợt lạnh mạnh mẽ, thấu da thấu tận tâm can của con người. Để, lúc trở về với mẹ thiên nhiên, thì trong lòng ta vẫn còn gì vương vấn mùa đông, vương vấn cái lạnh tái tê lòng người.
Tôi yêu cái rét ngọt của đất Hà Thành, cái rét của những vội vàng, của những yêu thương và của biết bao nhiêu là đơn độc. Ở cái rét ấy, dường như tôi thấy mình ở trong. Dường như tôi thấy được bao nhiêu khổ đau của những mảnh đời bất hạnh, bao nhiêu đợi chờ của những số phận hẩm hiu... và tôi thấy mình, bất lực, lạc lõng giữa dòng đời bon chen, nghiệt ngã.
Khi tất cả mọi người còn chìm trong chăn ấm nệm êm và khi tất cả mọi người chìm sâu ào mỗi giấc ngủ đêm thì vẫn còn đâu đây tiếng rao bán hàng của những cô, những chú khi bán chưa hết hàng. Họ nhẫn nại, kiên trì với những tiếng rao xé lòng người nghe.
Khi tất cả mọi người được khoác trên mình chiếc áo đẹp đẽ, được ấm cũng để ra đường thì đâu đó vẫn còn những bàn chân run rẩy, những làn môi lắp bắp vì cái lạnh giá của thời tiết khắc hà. Những mảnh đời ấy, họ vẫn sống, vẫn tồn tại quanh cuộc sống của mỗi chúng ta, không quá khó để ta nhận ra, nhưng nó là tinh tế để ta biết được rằng tình thương là như thế nào.
Tôi chẳng biết tôi đang viết gì, nhưng hiện tại Hà Nội rất lạnh, bàn tay tôi run run khi gõ bàn phím và đau tê buốt đầu mấy ngón tay... những ý nghĩ cứ rời rạc, tôi muốn viết nhiều hơn nữa nhưng mà chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Lạnh, các bạn nhớ giữ ấm nghe

Bài đăng phổ biến từ blog này

Văn hóa nghỉ việc

Dạo gần đây facebook ngập tràn những dòng chia sẻ của một doanh nhân có tiếng về những người nhân viên nghỉ việc không hề có văn hóa. Cũng cố gắng kiên nhẫn đọc từng lời văn, từng chân lý mà anh chiêm nghiệm trong quãng thời gian từng và đang làm quản lý của mình.  Bài viết của anh không sai, nhưng với bản thân mình vẫn không hoàn toàn là đúng. Bởi, anh ấy chỉ nhìn sự việc dưới con mắt quản lý của mình. Hoặc, cũng có thể mình là nhân viên, nên dưới góc độ của mình thì như vậy vẫn chưa là đủ, chưa thấu được tình của những người công nhân.

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 

Tản

Là phụ nữ... nhất định phải xinh.Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng khi chia tay người yêu phụ nữ phải xinh hơn, tràn đầy sức sống hơn để cho mỗi lần người yêu cũ của mình nhìn vào họ sẽ tiếc, sẽ chơi vơi. Nhưng, riêng với bản thân tôi không hề suy nghĩ như vậy. Bởi, với tôi luôn là khi yêu cũng xinh và chia tay cũng xinh, chứ không phải là chỉ chia tay mới đẹp lên như vậy. Không phải để người ta tiếc thương vì rời bỏ mình, mà để minh chứng rằng dù bất kì ở đâu, hoàn cảnh nào và bao nhiêu tác nhân ngoài ý muốn ập đến thì người phụ nữ cũng phải xinh và vượt qua nhẹ tựa bong bóng xà phòng.