Chuyển đến nội dung chính

Nghĩ...


Năm 18 tuổi, ngồi trên ghế phổ thông, sách vở đã dạy tôi rằng: hồng nhan bạc phận và thầy giáo dạy địa đã dạy tôi rằng: rất nhiều người trên thế giới này muốn họ được sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Tôi đã tin vào những điều ấy, tự hào khi mình là công dân Việt Nam, một niềm tự hào rất đỗi bình thường. Nhưng, khi bước chân ra đường đời, học cách sống, tự lập, thích nghi với xã hội này. Tôi nhận ra rằng lời thầy cô năm nào cũng không phải hoàn toàn là đúng hẳn, hồng nhan thì bạc triệu, mà Việt Nam mình là nước mà cũng có rất nhiều quốc gia trên thế giới sẽ không biết sự tồn tại của Việt Nam, hơn nữa họ cũng sợ đến Việt, vì thức ăn bẩn, một năm chưa biết bao nhiêu ngàn người nhập viện vì ngộ độc thực phẩm.... và, thường xuyên diễn ra những trò trộm cắp, cướp giật. Thế nên, lời thầy giáo năm nào dạy tôi, đó cũng là một điều dễ hiểu, vì thầy muốn mỗi chúng tôi đều yêu nước và tự hào khi mình được sinh ra và lớn lên ở đây.

Người ta thường nói rằng, tri thức ra nước ngoài làm việc là chảy máu chất xám. Tôi hỏi lại rằng, thế một năm mấy nghìn gái mại dâm ra nước ngoài hành nghề thì chảy máu gì? Dĩ nhiên, trong địa lí, tôi nhớ rằng thầy cô có dạy, nước Việt mình có hiện tượng chảy máu chất xám. Nhưng, tôi thiết nghĩ rằng chảy máu chất xám như thế cũng là đúng lắm. Bởi vì, Việt Nam mình cơ sở vật chất chưa đáp ứng được nhu cầu của họ để họ có thể chuyên tâm làm việc một cách tốt nhất mà không phải vướng bận gì. Nếu, làm ở Việt Nam, thì chắc hẳn họ sẽ không phát huy, tận dụng hết khả năng của mình nên việc họ ra hay ở lại nước ngoài là điều dễ hiểu. Tôi ủng hộ, nơi đâu điều kiện tốt nhất thì nên đến đó. Ta cũng như thế mà, nên đừng chỉ trích rằng không về nước là không yêu nước. Có phải chỉ sống ở nước mình mới là yêu nước đâu?
Con cái đi du học, đó là một niềm vinh dự không chỉ đối với gia đình mà còn đối với dòng họ. Nhưng, niềm vinh dự ấy sẽ lớn gấp bội phần khi con bạn học tập ở Việt Nam mà có công ti nước ngoài mời sang bên nước họ làm việc. Như thế, mới là đáng tự hào, mới là đáng ngưỡng mộ, phải không?
Ngày bé, tôi cũng đã từng nghĩ rằng, đến với nhau thì chỉ cần tình yêu, có tình yêu thì sẽ vượt qua được khoảng cách giàu nghèo. Nhưng dần lớn lên, xã hội này đã dạy cho tôi rằng tình yêu đó chỉ là tạm thời, trách nhiệm với nhau là mãi mãi. Nên sẽ không có chuyện một túp lều tranh đôi trái tim vàng. Tiền, không là tất cả, nhưng không có tiền bạn cũng chẳng làm được gì.
Sinh ra, không phải là người có khuôn mặt đẹp, làn da đẹp, thân hình đẹp thì đó cũng chẳng là trở ngại gì đối với chúng ta. Vì, nếu có than vãn thì chúng ta cũng chẳng thể thay đổi được tình hình, thay đổi được diện mạo của mình mà chỉ là cho chúng ta thêm cám cảnh mà thôi. Hãy biết chấp nhận, hãy sống thật với giá trị của mình. Bạn cũng sẽ già nua, xấu xí về ngoại hình còn tính cách bạn thì sẽ càng đẹp hơn khi bạn về già. Vì thế, nên trân trọng những gì mà càng ngày càng đẹp chứ đừng mải miết kiếm tìm những cái sẽ héo úa theo thời gian.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...