Chuyển đến nội dung chính

Tôi...


Chị: Chị vừa ủng hộ từ thiện em ạ, ghi tên cháu nhà chị...

Htb: Dạ. Nhưng sao chị không ghi tên chị mà lại ghi tên cháu nhà chị?
Chị: Thì mình đi với con, hơn nữa ghi để cho nó sau này cũng có tấm lòng thiện nguyện, nó luôn làm việc tốt
Htb:Nhưng đó rõ ràng là tiền của chị, có phải tiền của bé đâu. Chị lấy tiền chị đi từ thiện mà ghi tên bé, chẳng khác nào chị bảo nó là lấy tiền người khác để đi từ thiện. Sau này nó lớn, chắc nó cũng đi từ thiện, nhưng tiền nó lấy đi sẽ không là tiền của nó làm ra. 

Chị: Em nghĩ thế nào ấy nhỉ?
Htb: Trẻ con rất thích nuôi lợn, sao chị không biểu nó nuôi lợn. Những tiền mà chị cho nó nếu không dùng đến nó bỏ vào lợn. Trong năm chị cứ dạy nó nhiều việc tốt, mở các chương trình quà tặng cuộc sống cho nó xem. Cuối năm, nếu chị đi từ thiện, chắc hẳn bé sẽ lấy số tiền ấy, số tiền mà nó tích cóp được bấy lâu đưa đi từ thiện với chị. Lúc đó, chị sẽ cảm thấy tự hào và hạnh phúc gấp bội lần bây giờ.
Chị: .......
p/s: Thật ra thì có tiền thì đi thiện nguyện là một việc tốt, mỗi lần đi thì mang con mình đi cũng là một việc tốt. Để con hiểu, sau này lớn lên con cũng sẽ có trái tim thiện nguyện. Bởi vì trẻ con rất dễ ảnh hưởng tính cách của những người mà gần gũi nó, nhất là độ tuổi dưới 10 tuổi.
Ngày bé, khi mà bọn bạn chơi đủ kiểu, đủ trò thì mình luôn ôm khư khư mấy quyển sách mà đọc, bất kể quyển gì, cứ như là tự kỉ đến nơi. Chơi thì hầu như là chơi một mình. Là một tay nghịch ngợm khét tiếng. Kể cả mẹ đi coi bói, các thầy cũng bảo mình là: hiếu động quá 
Ngày còn bé, mẹ thường hay so sánh mình với những đứa cùng trang lứa. Dần dần mình bị ghen tị với chúng nó. Đúng là đồ con nít.
Bài học rút ra:
1, Mình sẽ không so sánh người này với người kia. Bởi, nếu bàn tay năm ngón đều bằng nhau thì sẽ vô vị, con người sinh ra mỗi người có một điểm mạnh và điểm yếu riêng
2, Có đọc sách mới thanh lọc được tâm hồn, nên tích cực và tích cực đọc, nhưng không được tin hoàn toàn vào sách. Cứ như là truyện cổ tích sẽ không có thật trên đời, đắc nhân tâm cũng hầu như chỉ là một phần đúng đắn.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Văn hóa nghỉ việc

Dạo gần đây facebook ngập tràn những dòng chia sẻ của một doanh nhân có tiếng về những người nhân viên nghỉ việc không hề có văn hóa. Cũng cố gắng kiên nhẫn đọc từng lời văn, từng chân lý mà anh chiêm nghiệm trong quãng thời gian từng và đang làm quản lý của mình.  Bài viết của anh không sai, nhưng với bản thân mình vẫn không hoàn toàn là đúng. Bởi, anh ấy chỉ nhìn sự việc dưới con mắt quản lý của mình. Hoặc, cũng có thể mình là nhân viên, nên dưới góc độ của mình thì như vậy vẫn chưa là đủ, chưa thấu được tình của những người công nhân.

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 

Tản

Là phụ nữ... nhất định phải xinh.Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng khi chia tay người yêu phụ nữ phải xinh hơn, tràn đầy sức sống hơn để cho mỗi lần người yêu cũ của mình nhìn vào họ sẽ tiếc, sẽ chơi vơi. Nhưng, riêng với bản thân tôi không hề suy nghĩ như vậy. Bởi, với tôi luôn là khi yêu cũng xinh và chia tay cũng xinh, chứ không phải là chỉ chia tay mới đẹp lên như vậy. Không phải để người ta tiếc thương vì rời bỏ mình, mà để minh chứng rằng dù bất kì ở đâu, hoàn cảnh nào và bao nhiêu tác nhân ngoài ý muốn ập đến thì người phụ nữ cũng phải xinh và vượt qua nhẹ tựa bong bóng xà phòng.