Chuyển đến nội dung chính

17.2.1979


Cho con cúi đầu trước những anh linh
Đã ngã xuống, hi sinh vì đất nước
Khi ra đi không một lời từ biệt
Trong phút chốc cái chết đã cận kề

Cho con khóc-để thỏa những đớn đau
Những hạ hèn mà người đời che dấu
Những bưng bít, những sân si, nghiệp chướng
Những đớn hèn muốn che dấu rạng danh


Cho con khóc, nước mắt của cha anh
Để con sống cái thời bảy chín đó
Tháng hai mười bảy tổ quốc nhuộm đỏ
Máu những anh hùng ngã xuống cho ngày nay

Rồi ngày mai lịch sử sẽ lật lên
Chẳng ai dấu được những đau thương dân tộc
Dân sẽ biết-và mọi người sẽ biết
Cuộc chiến này-lịch sử chẳng bỏ qua.

Con-ngày nay thế hệ mới lớn lên
Chưa hiểu hết những đau thương dân tộc
Chưa thấm nhuần nỗi đau thương oan khất
Nhưng rồi con sẽ hiểu-sẽ hiểu mà.

Nhật Bản không bao giờ quên được nỗi đau mà Mỹ đã từng gây ra với họ, nhưng tại sao lịch sử Việt Nam lại bưng bít đi chiến tranh biên giới 1979? phải chăng vì bạn vàng Trung Quốc, phải chăng chỉ vì 16 chữ vàng?
Rồi lịch sử sẽ phán xét, những thế hệ của đất nước sẽ phán xét.
Chúng tôi, sẽ không bao giờ quên ngày này, ngày 17.2.1979. Ngày đau thương. Ngày mà có thể nói là Quốc Tang.
Đời đời sẽ nhớ ơn các anh hùng liệt sỹ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...

Cô đơn

Người ta thường bảo nó: nhớn tướng rồi sao mà chưa có người yêu?. Cha mẹ thường bảo nó: đến bao giờ mới có cháu ngoại bế bồng, trang lứa của mày còn có ai nữa đâu?. Những lúc thế này, nó cười, nụ cười mang vị chát đắng thấu tận tim gan. Có lẽ rằng, sẽ không ai hiểu nó, không hiểu đằng sau nụ cười luôn là giọt nước mắt chực trào mỗi đêm. Ánh đèn ngủ leo lắt, nó nằm trằn trọc hoài mà giấc ngủ có nào tới đâu. Hễ không ngủ được là bắt đầu lại suy nghĩ vẩn vơ. Quá khứ như lật lại từng trang: Anh ơi, anh ơi, anh ơiiiiiiiiiii Sao gọi anh nhiều thế em? Tự dưng thích gọi thôi à Dở người này, thích gì không thích, lại thích gọi anh ơi.