Chuyển đến nội dung chính

Cười

Cũng đã lâu rồi, hơn 20 ngày, 20 ngày để tôi nghiền ngẫm và suy nghĩ về nhiều điều trong cuộc sống. Có những thở dài, có những nụ cười nhếch mép, có những niềm vui mà rất đỗi đời thường... có những cảm giác mà như chưa hề tồn tại, rất bãng lãng, rất mơ màng, rất gần mà cũng rất xa.
Có những con đường tôi chưa một lần đặt chân nhưng vẫn còn in dấu trong bài viết, có những lối nhỏ ai đó hẹn hò mỗi độ đông về, có những bản tình ca viết vội rồi khẽ khàng xóa mau như chính sợ người kia biết được, có những giọt nước mắt vội lau khô trên khóe mắt kia để chứng tỏ mình bản lĩnh nhường nào.
Có những mối quan hệ không thể gọi thành tên, đôi lúc gần như là thân thiết, đôi lúc xa lạ mơ hồ tựa người dưng. Nhưng mỗi người, mỗi người đều để lại trong tâm khảm tôi những nỗi niềm khắc khoải, những phiêu du vô định để những đoạn đường cô đơn tôi sẽ nghĩ về cho tâm hồn bớt hiu quạnh.

Đã từng khiến nhiều người phải ghen tị về nụ cười luôn nở trên môi, đã từng khiến nhiều người ao ước sống một cuộc sống chỉ có nhiều niềm vui như tôi và cũng đã từng khiến nhiều người ngỡ ngàng với ý chí, lạc quan luôn hiện hữu trong con người của tôi. Những điều ấy, tôi chỉ biết cười, chỉ biết cười mà thôi.
Con chữ cứ chạy dài bên tách cà phê nguội từ lúc nào, ánh sáng máy tính cũng chỉ đủ làm sáng một góc nhà lạnh lẽo... tất cả, chìm dần.
Có ai đã từng ước mình như người điên, luôn cười, luôn vui...
Có ai đã từng ước tỉnh dậy mình sẽ không nhớ gì...
Có ai đã từng ước nếu thời gian trôi đi thật mau...
Tôi chọn cho mình một dấu lặng của cuộc đời. Lặng- để lắng lại tâm hồn đang còn vấy bẩn bởi sân si. Lặng- để biết được rằng mình nên và không nên lựa chọn những gì, để sống không phải tiếc những ngày hoài ngày phí.
Nếu như em, mùa xuân mùa của bao ước mơ khát vọng, mùa của những yêu thương nhẹ nhàng, của những cặp ong bướm dập dìu trên cánh hoa kia- thì tôi, tôi chọn cho mình mua đông ảm đạm, mùa của những già nua xấu xí, mùa của những cái lạnh tê người, của những bầy chim thường bay về phương Nam trú ngụ.
Có thể, có thể lắm chứ, mỗi một người, một phong cách khác nhau, một cách nghĩ khác nhau. Sẽ có người nói hết ý mình để cho em hiểu nhưng cũng sẽ có người gợi ra cho em tìm tòi. Mỗi người, một sở thích, mỗi người, một nốt nhạc, mỗi người, một sắc màu. Hi vọng rằng em sẽ tôn trọng những gì đã và đang đến trong cuộc đời em.
Trong đầu luôn là một mớ lộn xộn. Ngổn ngang những ý, chẳng suôn vần mới mẻ đó là tôi. Thế thôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Người thương

Ai cũng cần có một người thương. Người đó không phải là máu mủ ruột rà, cũng không là những người bạn tâm giao tri kỷ. Người đó, là người mà ta có cảm giác bình yên, ở bên cạnh khiến ta an yên trong cuộc sống hơn nhiều.  Người thương - người không nhất thiết phải là yêu thương ta vô điều kiện như là cha là mẹ. Người thương, người mà lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má. Người ta nắm lấy bàn tay ta khi lạc lõng chơi vơi. Người mà cùng ta đi hết những chặng đường dài mà không hề toan tính. Đừng bảo tôi sao chỉ gọi người thương. Đừng bảo tôi sao ích kỉ như vầy. Tôi gọi người thương đơn giản vì tôi sẽ thương hết cả cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, bao sóng gió xô bồ nghiệt ngã thì tình thương cũng sẽ lớn dần theo năm tháng mà không hề vơi đi ít nhiều. Đừng thắc mắc sao kề cạnh tôi mỗi buồn, mỗi vui. Sao tôi cũng không hề thốt lên tiếng người yêu. Vì tôi hiểu, tình yêu sẽ biến thành nhiều giai đoạn khác nhau, và kết thúc rồi cũng chỉ có thể là thương. Nên ...

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...