Chuyển đến nội dung chính

Ngày 27/2: ngày của mẹ.


Ngày mai, ngày 27/2-ngày tôn vinh những người thầy thuốc Việt Nam. Chúc cho những ai đã, đang và sẽ là những người thầy thuốc sức khỏe dồi dào. Chúc cho những vị lương y hội tụ đầy đủ cả tài và tâm để giúp người, giúp đời.
Ngày mai, mẹ và anh trai cũng sẽ nhận được những lời chúc tốt đẹp nhất từ đồng nghiệp, chồng con và cả những người bệnh nhân. Có lẽ, trong cuộc đời mỗi lương y, ngày đẹp nhất không phải là ngày cưới, cũng không phải là ngày đứa con họ chào đời mà đó chính là ngày họ được tôn vinh sau một năm trời cống hiến. Dù cho, những lời khen đó, những món quà đó rất nhỏ về vật chất... nhưng với tinh thần thì lại ấm áp nhường nào.
Hơn 25 năm cống hiến với nghề, những vất vả mà mẹ trải qua, những niềm vui mà mẹ gói gọn lại. Có lẽ, con đã quá hiểu với những nhọc nhằn gian khổ mà mẹ trải qua nên con không nghe lời mẹ thi vào trường y, học nghề y. Nhưng, con cũng đâu biết được rằng những hoa thơm mà mẹ đã vất vả cống hiến, nó đẹp dường nào.

Con nhớ những ngày ấy, những ngày đông giá lạnh. Khi mà mọi người chìm trong giấc ngủ sâu thì mẹ vẫn còn thao thức với bệnh nhân, với những ca đẻ khó để mong sao đứa bé ra đời được bình an.
Rồi những bữa cơm gia đình mẹ cũng phải đặt bát xuống để vào nhà lấy thuốc cho bệnh nhân bởi vì họ đang cần gấp. Người ta thường nói: trời đánh tránh bữa ăn. Con đùa lại rằng: thế thì có ngày nào gia đình mình cũng bị trời đánh, bởi lẽ là có bữa ăn nào trọn vẹn đâu...thường phải đặt xuống để lấy thuốc cho bệnh nhân rồi sau mới tiếp tục.
Ngày xưa, khi mà nghe những đứa trẻ khác gọi mẹ là mẹ đỡ đầu. Con không bao giờ thích. Nhưng giờ đây, mỗi lần nghe đứa bé nào gọi như thế, con cảm giác hạnh phúc vô cùng. Bởi, mẹ đâu riêng là mẹ của con, mà mẹ còn là mẹ của nhiều em. Mẹ nhỉ?
Mẹ ốm đau liên miên, không một ngày nào mà không phải dùng đến thuốc. Nhưng hễ bệnh nhân gọi thì mẹ lại đi. Sau mỗi lần đi, mẹ về lại càng đau, càng mệt nhưng có lẽ ăn cơm chúa, múa tối ngày nên mẹ cũng đành lòng chịu. Cha mắng, con nói ngăn không cho mẹ đi, nhưng cũng không ngăn được mẹ. Con chỉ biết thở dài.
Có lẽ, những gì mẹ đạt được trong ngành y, đó không phải là quyền cao chức trọng mà đó chính là tình cảm những người bệnh nhân đã dành cho mẹ. Đó không phải là đền đáp bằng tiền, bằng vật chất một lần là xong, mà đó là thỉnh thoảng những người bệnh nhân nghèo làm được củ sắn, củ khoai đều mang xuống biếu, hay những ngày lễ tết, chỉ là gói mì chính của người đi xa mang về mừng tuổi.
Và còn là sự tin tưởng mà mỗi bệnh nhân dành cho mẹ, đó là những lần ốm đau, nếu ở xa thì người ta luôn gọi điện về cho mẹ. Hỏi uống thuốc gì, lấy như thế nào. Mẹ luôn hướng dẫn người ta một cách tận tình. Điều đó, làm con hãnh diện về mẹ vô cùng.
Mẹ-cảm ơn mẹ đã là mẹ của con, đã dạy cho con hiểu sống đẹp là như thế nào. Con biết, mẹ sẽ chẳng bao giờ đọc được bài này, chẳng bao giờ biết được suy nghĩ của con. Nhưng, con vẫn muốn viết ra, với tấm chân tình, với lời cảm ơn mà con muốn dành tặng mẹ.Ngày 27/2 con không mong gì hơn, chỉ mong mẹ đừng đau, bệnh tật đừng hành hạ mẹ vào ngày này để mẹ có thêm một ngày vui trọn vẹn.
Mong rằng anh trai, người nối lửa nghề y, sẽ làm được những gì như mẹ đã làm cho bệnh nhân. Luôn trau dồi tài đức để xứng đáng với những gì gia đình đã kì vọng vào anh.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.