Chuyển đến nội dung chính

Chết.



Người ta thường bảo: hạnh phúc là được làm việc mình thích và lấy người mình yêu. Nhưng riêng với tôi, có lẽ hạnh phúc chỉ thực sự mỉm cười khi sáng sớm thức dậy biết mình vẫn còn sống, vẫn còn có lí do để tiếp tục cuộc sống này.
Cuộc sống ngắn ngủi, nó không dài để ta có thể chán chường cuộc sống, không dài để ta có thể hoàn thành dự định tương lai của mình. Không dài để ta có thể ngồi chờ mà than thở rằng: sao tôi làm xong tất cả mọi việc rồi mà vẫn còn chưa chấm dứt với nợ đời. Cuộc sống mà, vốn dĩ nó là thế, nó có thể chỉ ban tặng cho mỗi người một khoảng thời gian nhất định trên thế gian này, chứ không thể nào giống nhau. Bởi lẽ, nợ đời nhiều thì còn phải sống cho hết nợ. Phải trả hết cho đời khi nào mà không còn vướng vân bụi trần lúc đó mới trả lại đời để đi về một nơi cực lạc.
Nhiều bạn trẻ, không hiểu vì bất cứ lí do gì nhưng thỉnh thoảng lên facebook tôi lại đọc được những uất ức từ trong statuts của các bạn. Hoặc cũng có những câu thẳng thừng nói ra rằng tôi muốn chết. Không biết rằng, các bạn đã đủ hiểu những gì mình nói chưa? các bạn đã ngẫm nghĩ kĩ cho những điều ấy chưa? sao mà phát ngôn bồng bột trên thế giới ảo vậy?
Không phải thích là chết được mà cũng không phải là muốn sống là được sống tiếp tục cho dù mình đã đứt duyên trần. Chết sống còn phụ thuộc vào số của mình chứ đâu phải là vào mấy cái tào lao.
Đừng níu kéo những gì ngoài tầm với
Mây của trời hãy để gió cuốn đi.
Cái gì, không thuộc về mình thì nên để gió cuốn đi, đừng lưu luyến, gợi nhớ rồi thương. Cái gì, thuộc về mình thì hãy chấp nhận, đừng vì này vì nọ mà lãnh đạm rời xa. Của mình, nhất định phải là của mình, không thể là của ai khác, thế nên học cách chấp nhận, học cách dang tay để đón ánh mặt trời.
Chết- cũng không gì là ghê sợ. Đó chỉ là ta bước sang một tâm thức mới, một thế giới mới thôi mà. Chết- cũng đâu là hết, mà nó mở ra một trang mới của cuộc đời. Cuộc đời ấy, có lẽ ta chỉ cần dưỡng tâm, tu tâm, chỉ cần thoát khỏi tham, sân, si mà cuộc đời trần thế đã lún chân sâu.
Hãy sống, chứ đừng tồn tại. Sống như là chỉ còn ngày hôm nay mình được sống. Sống với niềm đam mê cháy bỏng, sống với nghị lực phi thường của một người bình thường. Bạn nhé.
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời buồn một kiếp rong chơi.
Nhẹ nhàng với khúc nhạc Trịnh. Rũ bỏ tất cả những phiền muộn trong lòng. Bạn sẽ thấy lòng mình thanh thản và an nhiên.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Văn hóa nghỉ việc

Dạo gần đây facebook ngập tràn những dòng chia sẻ của một doanh nhân có tiếng về những người nhân viên nghỉ việc không hề có văn hóa. Cũng cố gắng kiên nhẫn đọc từng lời văn, từng chân lý mà anh chiêm nghiệm trong quãng thời gian từng và đang làm quản lý của mình.  Bài viết của anh không sai, nhưng với bản thân mình vẫn không hoàn toàn là đúng. Bởi, anh ấy chỉ nhìn sự việc dưới con mắt quản lý của mình. Hoặc, cũng có thể mình là nhân viên, nên dưới góc độ của mình thì như vậy vẫn chưa là đủ, chưa thấu được tình của những người công nhân.

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 

Tản

Là phụ nữ... nhất định phải xinh.Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng khi chia tay người yêu phụ nữ phải xinh hơn, tràn đầy sức sống hơn để cho mỗi lần người yêu cũ của mình nhìn vào họ sẽ tiếc, sẽ chơi vơi. Nhưng, riêng với bản thân tôi không hề suy nghĩ như vậy. Bởi, với tôi luôn là khi yêu cũng xinh và chia tay cũng xinh, chứ không phải là chỉ chia tay mới đẹp lên như vậy. Không phải để người ta tiếc thương vì rời bỏ mình, mà để minh chứng rằng dù bất kì ở đâu, hoàn cảnh nào và bao nhiêu tác nhân ngoài ý muốn ập đến thì người phụ nữ cũng phải xinh và vượt qua nhẹ tựa bong bóng xà phòng.