Chuyển đến nội dung chính

Lan man


Đạo đức luôn là chuẩn mực của xã hội. Một người có đạo đức chắc hẳn sẽ được nhiều người quý trọng, ngưỡng mộ và đôi khi được xem là thánh sống trong cái xã hội này.
Xưa, các cụ vẫn thường hay nói: tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Nhưng liệu rằng, ngay nay câu nói đó còn có giá trị vào mặt thực tiễn nữa hay chăng? Khi mà người ta thường nhìn nước sơn bên ngoài để đánh giá.
Khi mà cuộc sống đủ đây thì việc làm đẹp luôn là một vấn đề mà chị em luôn đề cập đến. Họ không còn cánh cánh lo cơm ngày ba bữa, mà khiến nhiều bóng hồng trở ngại nhất vẫn là ngoại hình, làn da... . Có cầu rồi sẽ có cung, đó là tất yếu của cuộc sống này.

Dĩ nhiên là, nhìn một người đẹp chúng ta sẽ cảm thấy thoải mái trong lòng hơn là nhìn một người xấu. Nhìn một làn da nõn nà hơn là một làn da như các cụ tám mươi. Và thực tế cũng đã chứng minh được điều này, và đôi khi, người ta còn buông những lời trêu đùa vớ vẩn: mày xấu đến nỗi xúc phạm người nhìn thì nào hay biết được những nhát dao đâm sâu vào tim họ. Lời nói gió bay. Nhưng những ý nghĩ của người nghe sẽ không bay theo chiều gió, mà nó thành vết thương ở sâu tận con tim.
Đẹp về hình thức rồi sẽ phai tàn theo thời gian, nhưng vẻ đẹp tâm hồn thì sẽ đẹp mãi cùng với cuộc đời, rọi soi cho bao nhiêu thế hệ.
Yêu một cô gái đẹp về ngoại hình. Bạn có thể tự hào với đám bạn cùng tuổi, đi với cô dưới con mắt ngưỡng mộ của mọi người. Nhưng nếu bạn yêu một cô gái không xinh, một cô gái tốt thì bạn có thể tự hào với ba mẹ mình, tự hào với bản thân mình.
Nhưng, nếu yêu một cô gái có ngoại hình đẹp, có phẩm chất đẹp thì bạn quả thật là một người may mắn. Lẽ đời, được này mất nọ. Nhưng ở những người con gái mà được cả ngoại hình, được cả phẩm chất thì chắc là tiền kiếp bạn phải là người tốt lắm, nên kiếp này bạn mới được hưởng những hoa thơm trên đời.
Không phải là chỉ có cô gái xấu mới có phẩm chất tốt và cô gái đẹp thì không có phẩm chất tốt. Mà, phẩm chất ở trong mỗi con người chúng ta. Trong cái tâm của mỗi con người. Muốn tốt cũng không phải ngày một ngày hai là có, mà phải rèn giũa qua thời gian. Cát muốn thành ngọc thì trải qua bao đau đớn mới có thể sáng đẹp lung linh để lại giá trị cho cho người, nếu không rèn giũa thì cũng chỉ là những hạt cát bình thường mà thôi.
Người ta nói, tu nhà, tu chợ rồi đến tu chùa. Quả không sai. Cố nhân luôn đúng.
Các bạn trẻ hãy nhìn về hành động chứ đừng bị lòa mắt bởi những giá trị ảo tạm thời.

p/s: lần này đích thị là rét ngọt. Hầy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Người thương

Ai cũng cần có một người thương. Người đó không phải là máu mủ ruột rà, cũng không là những người bạn tâm giao tri kỷ. Người đó, là người mà ta có cảm giác bình yên, ở bên cạnh khiến ta an yên trong cuộc sống hơn nhiều.  Người thương - người không nhất thiết phải là yêu thương ta vô điều kiện như là cha là mẹ. Người thương, người mà lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má. Người ta nắm lấy bàn tay ta khi lạc lõng chơi vơi. Người mà cùng ta đi hết những chặng đường dài mà không hề toan tính. Đừng bảo tôi sao chỉ gọi người thương. Đừng bảo tôi sao ích kỉ như vầy. Tôi gọi người thương đơn giản vì tôi sẽ thương hết cả cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, bao sóng gió xô bồ nghiệt ngã thì tình thương cũng sẽ lớn dần theo năm tháng mà không hề vơi đi ít nhiều. Đừng thắc mắc sao kề cạnh tôi mỗi buồn, mỗi vui. Sao tôi cũng không hề thốt lên tiếng người yêu. Vì tôi hiểu, tình yêu sẽ biến thành nhiều giai đoạn khác nhau, và kết thúc rồi cũng chỉ có thể là thương. Nên ...

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...