Chuyển đến nội dung chính

Đôi lời muốn nói

Đây là vấn đề mình muốn nói từ lâu, muốn nói nhiều. Nhưng rồi đôi lúc lại thôi, nghĩ mình chẳng lo được mình mà lại đi cạnh khóe nhiều người, nhưng giờ, dù thế nào, mình cũng nên nói. Có thể, nói một cách trắng trợn, bà trợn, láo toét hay gì gì cũng chẳng hề chi. Bởi, mình sẽ chịu trách nhiệm với lời nói của mình và không hề có trách nhiệm khi người khác biến dạng đi lời nói của mình.

Mình không hề vơ đũa cả nắm, nên những người nào thất nhột, giật mình thì chắc hẳn nói người. Còn nữa thì mình chả nói gì ai. Vì đơn giản mình chẳng là đinh rỉ gì cho cam.
Trước đây đến giờ, mình chỉ tin phần nào báo chí. Có lẽ vì cái bản tính đa nghi cộng với dị nghị nên khó lòng mà mình tin một bài nào hoàn chỉnh. Thế nên, đến bây giờ, mình luôn tin tưởng vào cách nhìn của mình. Cách tin của mình không hề nhầm chổ ở nhà báo ngày này.

Trước đây khi mà nhiều nhà báo, nhiều người xót xa khi mà cậu bé Hào Anh 14 tuổi bị chủ ngược đãi chẳng khác gì thời Trung cổ. Chắc hẳn căm phẫn chủ đầm tôm bao nhiêu thì thương Hào Anh bấy nhiêu. Dưới ngòi bút sắc lẻm tình thương của nhà báo, ai mà chẳng phải xót, phải đau. Nhưng đó chắc hẳn chỉ là một bề nổi của vấn đề được báo chí thổi phồng lên và bề chìm lại nghỉm xuống. Và bây giờ, khi mà dư luận im  tiếng một hồi, thì lại là một tin lan truyền mạnh mẽ Hào Anh đuổi cha mẹ ra khỏi nhà thì chắc hẳn, sẽ rất nhiều người tiếc số tiền mình gửi cho Hào Anh lắm. Nhưng không đâu, bạn không cần phải tiếc, cứ coi như đó là phí trả tình thương cho bạn khi vội vã tin lời mà không hề mặc cả để sau này bạn có thể khôn hơn trong tin việc đọc bài nào đó.
Một đứa trẻ ngoan, cần cù, biết nghe lời... thì hẳn sẽ không ai ngược đãi một cách dã man.
Một nhà báo có tâm, ắt hẳn sẽ có cái nhìn đa chiều để đưa ra kết luận đúng nhất. Chứ không phải là gió chiều nào, xoay chiều đó. Vì miếng cơm manh áo mà làm mất đi giá trị tâm - tầm của mình.
Tôi hiểu, đôi lúc tình thương lấn át đi lí trí. Nhưng có lúc mình quá thương một người lại làm tổn hại đến người kia. Ví như cho rõ nhà báo quá thương Hào Anh, sẽ viết những bi kịch mà em chịu mà không hề tìm hiểu nguyên do như nào. Dẫn đến chủ đầm tôm, người trực tiếp bạo hành em bị xã hội lên án, làm ăn sẽ khó khăn và biết đâu rồi lại sụy đổ vì vẫn nạn tẩy chay của dân mình.
Với thời đại ngày nay, khi mà dân được tiếp xúc với internet thì thông tin luôn là vấn để thiết thực nhất. Mỗi người viết, mỗi nhà báo như là một chiến sĩ trên mặt trận con chữ. Thế nên, ngoài tài, thì tâm sáng là vấn đề cốt lõi và xuyên suốt trên chặng đường báo chí gian nan.
Đừng vì giật title câu view mà làm đi nhạt đi chính mình, đừng a dua mà làm cho mình trở nên mù quáng. Hãy là những người chân chính.
Còn có rất nhiều bài báo phản cảm về suy nghĩ. Những bài báo đoạt giải kền kền. Chỉ cần đọc, chỉ cần nghĩ suy là bạn hiểu.
Luôn là  những người tâm sáng, tài cao mới chính là nhà báo.
Có người bạn của tôi, cũng chính là nhà báo. Thật ra thì, tôi chẳng biết anh thuộc thể loại báo nào, nhưng có một điều tôi chắc chắn '' báo lộn nhù'' trong đó có anh. Tôi không có quyền chê, phán xét gì về anh. Bởi có thể tôi không thể hiểu được hết con người anh. Nhưng những bài kền kền ấy, sẽ là một cái nhìn xuống sắc của tôi dành cho một nhà báo không chính hãng.
Chỉ hi vọng rằng, người viết sẽ có tâm, người đọc sẽ có tầm.
An Huy

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...