Chuyển đến nội dung chính

Hà Nội 4 giờ sáng.

Hà Nôi, 4 giờ sáng.
Nếu cứ mãi mê tròn giấc trong chăn thì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được một nhịp sống hối hả ở nơi đây. Khoảng thời gian mà chỉ dành cho những người bán lẻ, bán buôn và là những đứa rỗi hơi như tôi.
Một chút se lạnh đầu đông cũng khiến ta tỉnh táo hơn. Một chút tò mò cũng thôi thúc ta lên đường và một chút liều lĩnh cũng cho ta thấy được một góc nhìn khác hơn từ những người tiểu thương.
Không phải là những chiếc xe đắt tiền mà chỉ là những chiếc xe drem lâu đời, cũ kĩ. Không phải là những bộ quần áo sang chảnh, mà đó là những chiếc áo mưa hay những quần áo bảo hộ rất đỗi bình thường. Không phải là chở người, hay một mình một xế mà phía sau nào là rau, nào là quả... 


Đó là mưu sinh.
Chợ đầu mối Minh Khai - Đại học Công nghiệp Hà Nội ồn ào trong sớm phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của một vùng. Ai cũng hối hả, như cái cuộc sống thường ngày nơi đây.
Những người tiểu thương cũng hiền hơn trông thấy, họ cũng cười, cũng vui hơn so với ban ngày buôn bán. Không còn nghe những câu chửi thề: ''định mệnh'' khi xem mà chẳng mua hàng hay chẳng còn đốt vía nào cho cam.
Con đường bụi hơn cả ngày, vì những chiếc xe chạy nhanh. Đèn đỏ cũng trở nên thừa thải khi chẳng một ai dừng lại. Nhưng, có lẽ, nhịp sống này mới gợi trong tâm khảm của con người lạnh lùng ích kỉ như tôi một chút động. Cái động của lòng trắc ẩn, cái động của tình thương.
Mỗi người, đều có một nghề để mưu sinh, nghề nào cũng cao quý, nghề nào cũng đáng trân trọng trong cuộc sống này. Miễn đều là việc làm lương thiện, đều kiếm miếng cơm manh áo chính đáng cho cuộc sống này. Và, tôi còn thấy được niềm vui, hi vọng ngập tràn của những bà, những mẹ, những người cha bên quang gánh hàng rong. Chỉ như vầy thôi, cũng đủ để yêu thương cuộc sống này.
Hà Nội 4 giờ sáng, giờ của những mẹ những cha có cuộc sống vất vả, khi mà tất cả vẫn còn trong giấc say nồng thì mẹ cha vẫn lặng lẽ đi làm, chỉ mong sao hôm nay bó rau không bị ế? chỉ mong sao lời lãi được mấy đồng để con có thêm miếng cá, miếng cơm... tình yêu bao la nào so bì được. 
Chỉ cần một lần thức dậy lúc 4 giờ, chỉ cần hòa mình vào dòng người lặng lẽ trên đường hay chỉ cần đứng xa xa ngắm những cô chú đang nhập rau, nhập quả bạn sẽ thấy được rằng cuộc đời này không những chỉ có hai mảng trắng đen. Mà nó còn có rất nhiều màu, những gam màu sáng tối, nhưng chưa hẳn là đã đen trắng của cuộc đời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Người thương

Ai cũng cần có một người thương. Người đó không phải là máu mủ ruột rà, cũng không là những người bạn tâm giao tri kỷ. Người đó, là người mà ta có cảm giác bình yên, ở bên cạnh khiến ta an yên trong cuộc sống hơn nhiều.  Người thương - người không nhất thiết phải là yêu thương ta vô điều kiện như là cha là mẹ. Người thương, người mà lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má. Người ta nắm lấy bàn tay ta khi lạc lõng chơi vơi. Người mà cùng ta đi hết những chặng đường dài mà không hề toan tính. Đừng bảo tôi sao chỉ gọi người thương. Đừng bảo tôi sao ích kỉ như vầy. Tôi gọi người thương đơn giản vì tôi sẽ thương hết cả cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, bao sóng gió xô bồ nghiệt ngã thì tình thương cũng sẽ lớn dần theo năm tháng mà không hề vơi đi ít nhiều. Đừng thắc mắc sao kề cạnh tôi mỗi buồn, mỗi vui. Sao tôi cũng không hề thốt lên tiếng người yêu. Vì tôi hiểu, tình yêu sẽ biến thành nhiều giai đoạn khác nhau, và kết thúc rồi cũng chỉ có thể là thương. Nên ...

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...