Chuyển đến nội dung chính

Lời xin lỗi.

Cuộc sống vội vã, con người ta cũng trở nên cuồng nhiệt hơn, cháy hết mình hơn với cuộc sống. Tiếp xúc với những công nghệ hiện đại, với những nguồn tri thức vô cùng phong phú của mọi vùng miền trên thế giới nên hầu như rất nhiều người cứ ngỡ rằng mình thông minh, mình cái gì cũng biết, họ đưa cái tôi của mình ngút tận mây xanh. Một câu xin lỗi không thể, một lời cảm ơn cũng không hề. Họ xem, đó như là nghĩa vụ họ được hưởng từ mọi người mang lạ.

Hay chỉ là cảm ơn và xin lỗi là những câu câu nệ, nghe giả giả thế nào. Đã là thân, cần gì phải xin lỗi. Nhưng, như vậy vô tình đã biến người xin lỗi và người được xin lỗi một thái độ thờ ơ, họ sẽ lạnh nhạt dần với những lối tình cảm biết ơn và xin lỗi. Khiên cho khô khan hơn nhiều.
Khi mà những người Phương Tây chú ý đến lời xin lỗi, cảm ơn thì người Phương Đông lại lờ đi coi như là một sáo rỗng. Thật dễ dàng khi nghe câu nói cảm ơn, xin lỗi của một vị khách hoặc người bạn nước ngoài nào nhưng lại có lúc rất khó, hiếm khi mới có thể nghe được một lời tương tự từ những người bạn chí cốt Việt Nam của mình.
Tại sao vậy?
Khi mà một nước trọng nghĩa tình lại lờ đi những câu căn bản nguyên nhất?
Khi mà một nước có nền văn hiến lâu đời lại không thể nói lên những điều giản dị nhất?
Một lời xin lỗi không có nghĩa là bạn sai, mà đó là bạn coi trọng mối quan hệ, coi  trọng những gì đã có với bạn bè và muốn tiếp tục đặt nền móng tiếp theo cho mối quan hệ đó.
Nhưng, một lời xin lỗi không đúng lúc, cũng sẽ làm rạn vỡ thêm một tình bạn. Có thể, ta sẽ mẩ đi người mà ta quý. Có thể, rồi sẽ dần rời xa, dần dần không còn tin yêu nhau nữa. Vì, cái tôi quá lớn, lớn đến nỗi người ta chỉ nghĩ được rằng xin lỗi có nghĩa đồng ý là mình sai, mình hoàn toàn thất bại.
Nếu tự bỏ cái ràng buộc trong người mình, tập nói lời xin lỗi, nói với nỗi lòng mình, với những tình cảm chân thật nhất. Bạn sẽ nhận được rất là nhiều: là tình bạn, là thương yêu, là tư cách.
Tôi cũng đã đi nhiều nơi, nhưng có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi xúc động như vậy khi viết những dòng này. Đó là lời xin lỗi của nhà thầu khi đang trong quá trình làm đường ở quận nam Từ Liêm. Mặc dù, nhà thầu làm thì đó cũng là có lợi cho dân. Nhưng nhìn vào thực tế, thì họ đã vô tình cản trở ít nhiều lòng đường của người dân. Lời xin lỗi, thể hiện tấm lòng của nhà thầu:''Xin lỗi vì đã làm phiền người dân'' và hơn nữa lời xin lỗi đó giúp người dân có cảm tình hơn với chính nhà thầu, đơn vị thi công đang ngày đêm làm đường cho nhanh tiến độ để đưa vào hoạt động.
Chẳng khó gi để nói lời xin lỗi, chỉ cần xuất phát từ tấm lòng của bạn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...