Chuyển đến nội dung chính

Tản...

Hôm nay, em ngồi đọc lại những bài cũ. Vô tình hình dáng anh lại hiện về đầu trang bút ký và vô tình lại làm em đau. Đau cho chính cuộc tình dang dở, đau cho bản tính ngông cuồng hiếu thắng của một thời ngựa non háu đá.


Với một con người ưa hoài niệm và sùng cổ thì những gì tốt đẹp nhất đều nằm về quá khứ. Vì, ở đó, có anh. Có người con trai em từng thương hết lòng, từng xuất hiện trong những bài thơ, truyện ngắn... và từng là lẽ sống của cuộc đời em.
Thời gian vô tình khoác lên em lớp bụi mờ về dĩ vãng. Cuộc sống của em cũng không hẳn là tồi tệ như những ngày đầu, không hẳn là chỉ có rượu, bia, nước mắt và viết, viết. Chẳng phải là em quên, vì điều đáng sợ nhất trong cuộc đời này chính là quên lãng. Em chỉ là giỏi giấu những xúc cảm của mình, giỏi dấu những niềm ưu tư về cuộc đời không mấy là may mắn để vững bước khi không có anh cạnh kề. Từ bỏ viết lách, từ bỏ niềm đam mê mười mấy năm trời để đến một phương trời mới, một công việc mới. Ở công việc đó, không hề có một chút liên quan đến nghề nghiệp hay đam mê viết lách của mình. Nhưng em tin, em làm được.
Người ta bảo với em, người sâu sắc là người thua thiệt. Vâng, em thua chính cuộc đời này khi đã đánh mất anh, em thua chính niềm đam mê của mình khi không dám thực hiện, không còn đủ sức để viết tiếp những ký sự đang còn dang dở. Người không hiểu chuyện thì tiếc rẻ cho một cây bút đang trên đà phát triển, người hiểu chuyện thì bảo khóc cứ khóc đi, đừng cố gồng mình nữa. Em cười, sao lại khóc được anh nhỉ?. Hai lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần một cách ngạc nhiên thì em phải sống tốt, phải vui vẻ đối mặt với hiện tại, đối mặt với những niềm đau chứ không được gục ngã đúng không anh?.
Em luôn tin vào nhân quả và luân hồi. Em tin ở nơi xa ấy, anh cũng đang bình an và hạnh phúc. Bởi, anh là người tốt, anh xứng đáng nhận được những gì tốt đẹp nhất của cuộc đời. Em cũng tin, kiếp sau chúng mình vẫn sẽ gặp lại nhau, để làm gì? để em còn đòi lại những lời hứa ngày nào, để em còn đòi lại niềm đam mê một thời vì anh mà bỏ dở?. Anh giữ gìn sức khỏe, kiếp sau, em sẽ hành hạ anh nhiều. Anh nghe.
Tạm biệt anh. Em không ích kỷ giữ anh lại cho riêng mình nữa. Ở nơi xa ấy, chắc có người cần anh, em sẽ để cho anh đi. Ở nơi đây, em cũng không hoài niệm về ngày xưa nữa. Em sẽ để cho lịch sử của hai đứa mình lại sang trang. Chỉ tiếc rằng ở trang mới không còn có hình bóng của đối phương - nhưng nó sẽ là hiện hữu trong tim của mỗi người.
Hoa nở hoa tàn
Cuộc đời hợp tan/.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Người thương

Ai cũng cần có một người thương. Người đó không phải là máu mủ ruột rà, cũng không là những người bạn tâm giao tri kỷ. Người đó, là người mà ta có cảm giác bình yên, ở bên cạnh khiến ta an yên trong cuộc sống hơn nhiều.  Người thương - người không nhất thiết phải là yêu thương ta vô điều kiện như là cha là mẹ. Người thương, người mà lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má. Người ta nắm lấy bàn tay ta khi lạc lõng chơi vơi. Người mà cùng ta đi hết những chặng đường dài mà không hề toan tính. Đừng bảo tôi sao chỉ gọi người thương. Đừng bảo tôi sao ích kỉ như vầy. Tôi gọi người thương đơn giản vì tôi sẽ thương hết cả cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, bao sóng gió xô bồ nghiệt ngã thì tình thương cũng sẽ lớn dần theo năm tháng mà không hề vơi đi ít nhiều. Đừng thắc mắc sao kề cạnh tôi mỗi buồn, mỗi vui. Sao tôi cũng không hề thốt lên tiếng người yêu. Vì tôi hiểu, tình yêu sẽ biến thành nhiều giai đoạn khác nhau, và kết thúc rồi cũng chỉ có thể là thương. Nên ...

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...