Chuyển đến nội dung chính

Tản...

Hôm nay, em ngồi đọc lại những bài cũ. Vô tình hình dáng anh lại hiện về đầu trang bút ký và vô tình lại làm em đau. Đau cho chính cuộc tình dang dở, đau cho bản tính ngông cuồng hiếu thắng của một thời ngựa non háu đá.


Với một con người ưa hoài niệm và sùng cổ thì những gì tốt đẹp nhất đều nằm về quá khứ. Vì, ở đó, có anh. Có người con trai em từng thương hết lòng, từng xuất hiện trong những bài thơ, truyện ngắn... và từng là lẽ sống của cuộc đời em.
Thời gian vô tình khoác lên em lớp bụi mờ về dĩ vãng. Cuộc sống của em cũng không hẳn là tồi tệ như những ngày đầu, không hẳn là chỉ có rượu, bia, nước mắt và viết, viết. Chẳng phải là em quên, vì điều đáng sợ nhất trong cuộc đời này chính là quên lãng. Em chỉ là giỏi giấu những xúc cảm của mình, giỏi dấu những niềm ưu tư về cuộc đời không mấy là may mắn để vững bước khi không có anh cạnh kề. Từ bỏ viết lách, từ bỏ niềm đam mê mười mấy năm trời để đến một phương trời mới, một công việc mới. Ở công việc đó, không hề có một chút liên quan đến nghề nghiệp hay đam mê viết lách của mình. Nhưng em tin, em làm được.
Người ta bảo với em, người sâu sắc là người thua thiệt. Vâng, em thua chính cuộc đời này khi đã đánh mất anh, em thua chính niềm đam mê của mình khi không dám thực hiện, không còn đủ sức để viết tiếp những ký sự đang còn dang dở. Người không hiểu chuyện thì tiếc rẻ cho một cây bút đang trên đà phát triển, người hiểu chuyện thì bảo khóc cứ khóc đi, đừng cố gồng mình nữa. Em cười, sao lại khóc được anh nhỉ?. Hai lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần một cách ngạc nhiên thì em phải sống tốt, phải vui vẻ đối mặt với hiện tại, đối mặt với những niềm đau chứ không được gục ngã đúng không anh?.
Em luôn tin vào nhân quả và luân hồi. Em tin ở nơi xa ấy, anh cũng đang bình an và hạnh phúc. Bởi, anh là người tốt, anh xứng đáng nhận được những gì tốt đẹp nhất của cuộc đời. Em cũng tin, kiếp sau chúng mình vẫn sẽ gặp lại nhau, để làm gì? để em còn đòi lại những lời hứa ngày nào, để em còn đòi lại niềm đam mê một thời vì anh mà bỏ dở?. Anh giữ gìn sức khỏe, kiếp sau, em sẽ hành hạ anh nhiều. Anh nghe.
Tạm biệt anh. Em không ích kỷ giữ anh lại cho riêng mình nữa. Ở nơi xa ấy, chắc có người cần anh, em sẽ để cho anh đi. Ở nơi đây, em cũng không hoài niệm về ngày xưa nữa. Em sẽ để cho lịch sử của hai đứa mình lại sang trang. Chỉ tiếc rằng ở trang mới không còn có hình bóng của đối phương - nhưng nó sẽ là hiện hữu trong tim của mỗi người.
Hoa nở hoa tàn
Cuộc đời hợp tan/.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.