Chuyển đến nội dung chính

Mưa...


Cơn mưa đến lúc nào Khuê cũng không hay. Đến nỗi khi cảm nhận được cái lạnh len lỏi vào từng thớ da thớ thịt Khuê mới bừng tỉnh giữa những suy nghĩ của những ngày xa. Mặc cho cơn mưa nặng hạt, cô vẫn cứ bước đi.
Về đến nhà lúc hàng  xóm tắt đèn đi ngủ. Bên tách cà phê lạnh dần, bên tuyển tập những cuốn sách về cuộc sống. Dòng chữ dần dần hiện lên sau mỗi lần lách cách của bàn phím. Cô viết, viết cho chính mình và cho chính những lỗi hẹn của Sài Thành.
Cô có một vẻ mặt khó gần nếu như không muốn nói là lạnh tanh. Nhìn đời với ánh mắt vô cảm. Nhưng, sâu thẳm bên trong cô có một trái tim nồng ấm lạ kỳ.


Ngày...
Hôm nay trên đường làm về, gặp hai cụ già. Cụ ông nắm tay cụ bà, không biết các cụ nói gì chỉ biết trên gương mặt các cụ hiện lên nét rạng ngời của hạnh phúc. Người ta đẹp, đẹp khi càng lớn tuổi. Bởi trải qua nhiều sóng gió của cuộc đời họ vẫn bình lặng nắm tay nhau đi đến cuối phần đời còn lại. Vẻ đẹp của thời gian in hình lên những vết chân chim, vẻ đẹp của lòng người in vào trong tâm khảm của những người đến sau và trường tồn mãi mãi.
Cuộc sống luôn là một vòng quay nghiệt ngã, chỉ cần một chút lơ là, một phút mất bình tĩnh là có thể sẽ trở về số không tròn trĩnh. Nghĩ về cụ ông cụ bà chiều nay lại cảm thương cho đứa bé lên năm mà mình gặp ở công ty. Có lẽ vì bé chưa định hình được nỗi buồn mà vô hình chung bố mẹ bé đã vội vàng khoác lên người bé nên những câu trả lời hết sức là ngô nghê cũng khiến tim ta thắt lại:
“ con ở với ba, con không ở với mẹ, mẹ con có em bé rồi....”
Nhìn nụ cười hồn nhiên của bé, nhìn bé chơi đùa với lũ bạn. Sự ích kỷ của con người đôi khi khiến con trẻ phải chịu thiệt thòi, không được sống trong đủ đầy tình thương của ba mẹ, lớn lên rồi nó có mặc cảm với bạn bè không?. Nó có nhói lòng khi nhìn bạn bè xung quanh có ba mẹ đón về, đưa đi chơi, gia đình sum họp... còn nó, chỉ có mỗi mình ba. Mỗi mình ba nó gồng gánh cuộc đời để nuôi nó lớn khôn, ba nó có sức để vừa là người mẹ, vừa là người ba hoàn hảo?.
Ủa, chị Khuê đang làm việc, chưa có ngủ sao?
Luồng suy nghĩ bị cắt đứt khi đôi bạn trẻ đi làm khuya về hỏi. Khuê cười, vẫn là chị đang dở bài. Cố làm cho xong rồi đi ngủ.
Đôi bạn trẻ cạnh nhà làm gián đoạn đi dòng suy nghĩ. Vì cuộc sống sẽ có những tác động không mong muốn  sẽ làm cho bỏ ngõ nhiều điều. Hạnh phúc hiện hữu khi biết sẽ chia. Gam màu của yêu khác với những màu sắc của hôn nhân. Hôn nhân không là bầu trời bão giông, cũng không là ánh mình minh, mà là đồng điệu của con tim. Hiểu để có thể cùng nhau đi đến cuối đời, hiểu để khi tuổi xế chiều cả hai có thể nắm tay nhau đi giữa công viên như cụ già ban chiều, ngồi hàn huyên về quá khứ, rồi hạnh phúc mãn nguyện.
Ngước nhìn đồng hồ. Hai giờ sáng, cơn mưa vẫn cứ nặng hạt ngoài khe cửa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...