Chuyển đến nội dung chính

20/08/2016

20/8/2016
À, thì ra hôm nay là ngày sinh nhật tao. Làm việc bận bịu từ sáng đến tối, mà cũng kỳ thật zalo, fb không nhắc nhở gì nên tao cũng quên béng đi mất hôm nay là một ngày đặc biệt của tao. Gọi đặc biệt cho sến sủa tí nhưng tao thấy cũng chẳng có gì sất 

Tao lại nhớ mày, mày ạ 

Nhớ tối ngày 1/8/2015 hai đứa mình ngồi tâm sự với nhau cả tiếng đồng hồ ở bến xe Mỹ Đình trước lúc tao về quê để vô Sài Gòn ăn bám  
Nhớ những ngày tao đến cái chổ mày làm ngồi chơi tới 22 giờ. Không biết tí gì tiếng anh nhưng tao vẫn hóng hớt đi theo mấy ông Tây xem người ta mua hàng, họ hỏi làm tao đơ mỏ. Cái bản tính hóng hớt của tao xem mà khó chữa 
Rồi những ngày nghỉ hay ôn thi, tao đến phòng mày chơi, học cả ngày... ngẫm lại thấy vui thật, nhà mày mà cứ như nhà tao vậy. Đến tự nhiên như ruồi 
Nhớ những lần đi công viên với mày, hai đứa lê lết hết góc này đến góc khác. Hết chuyện này chuyện nọ, cứ như kiểu không có bắt đầu và kết thúc vậy 
Nè - tao cá với mày là mày không hề biết rằng ngày đầu tiên tao biết mày là như thế nào đúng không? để tao kể cho mà nghe.
Mày có biết ngày chúng mình nhập học trường Thành Đô không? hôm ấy Hà Nội mưa vật vã, tao thì anh trai đưa đi đến trường còn mày thì đi với chị hay ai tao không để ý. Tao chỉ để ý khi anh tao hỏi mày mua bộ hồ sơ và mượn mày cái ô để đi mua túi đựng hồ sơ. Anh tao hỏi mày học ngành gì, mày bảo văn phòng, rồi tao liếc sang hồ sơ của mày thấy Hiên ( mà tao nghĩ chắc mày viết thiếu dấu - chứ tên Hiên kỳ quá ... haha). Cũng tại là nông thôn mới ra thành phố nên tao cực kỳ ngu ngơ, lơ mơ.
Rồi ngày đi học, ta lại gặp nhau, rồi đi xe bus với nhau... và thân nhau đến bây giờ. Mày cái gì cũng hơn tao, giỏi hơn tao, nhiệt tình hơn tao, bướng hơn tao... chỉ có không điêu bằng tao 
Tao quý mày, bởi mày thẳng tính nhưng không để bụng. Nếu mà mày để bụng chắc tao với mày đã tạch lâu rồi chứ không thân đến bây giờ. Những gì tao nói, tao cũng chỉ muốn tốt cho mày. Tao biết, mày hiểu vì mày thông minh mà.
Bốn năm tao ở Hà Nội, mày không có người yêu. Thế mà sổng tao mới được vài tháng thì tao nghe tin sét đánh ngang tai là mày có bồ. Mày xem tao mát tay chưa, hễ ai cứ xa tao là có người yêu hết à 
Còn tao, tao vẫn chọn cho mình cuộc sống như vậy.
Chỉ có con người tạo ra kỷ niệm - cảm ơn mày vì những ngày đã qua 
Lỗi hẹn Hà Thành 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.