Chuyển đến nội dung chính

Cô... và nỗi nhớ!

Một mình lang thang trên công viên, nhìn dân chúng tấp nập, nhìn những cụ bà cụ ông thể dục, những đứa trẻ bi bô bên ba mẹ chúng... Lòng cô bình an, lâu lắm rồi mới có cảm giác như này. Ngồi xuống hàng ghế đá, một mình cô với những ý niệm giảm đơn cho một buổi chiều đầy thi vị. Chuông điện thoại reo, đưa cô về hiện thực của cuộc sống.


Alo.
Khuê, em đang ở đâu vậy
Công viên anh ạ
Chờ anh tí, anh đón nhé.
....
Cô lặng lẽ ngồi ở hàng ghế như lúc ban đầu. Mặt hồ lăn tăn sóng, nỗi lòng cô cũng nổi lên những con sóng của cuộc đời.
Ly cà phê sữa đưa trước mặt cô. Là anh.
Cảm ơn.
Cô lịch sự như với tất thảy mọi người. Cái lịch sự đôi phần khiến anh khó chịu.
Cuộc sống ở đây bình lặng thật,không ồn ào, không lọc lừa... ngồi bên anh, không nghĩ suy về một chủ để nào trong cuộc sống. Cảm giác nhẹ nhàng hơn nhiều, kệ ngoài kia.
Anh nắm tay cô, giật mình vội rút tay ra. Khiến anh nắm chặt tay cô hơn. Cô quay sang nhìn anh, mặt không hề có chút xúc cảm. Lẽ rằng mấy năm đợi chờ, mấy năm qua làm cô lãnh đạm hơn nhiều, lãnh đạm với tình yêu của chính bản thân mình.
Em không còn chút tình cảm nào với anh?
Không phải?
Thế sao em cứ như gượng ép với anh như vầy?
Vì em sợ, sợ lần nữa anh sẽ bỏ em đi. Anh cũng lặng lẽ đi như trước đây, anh để lại cho em bao nhiêu điều khiến em sợ hãi.
Anh xin lỗi, chuyện qua rồi, anh không lặp lại đâu.
Khi lời hứa của ngày hôm nay thì ngày mai sẽ không còn có tác dụng.
Anh lặng im, có lẽ nỗi đau anh để lại cho cô quá lớn, lớn đến nỗi nó làm chai sạn đi một con người đa cảm như cô, lớn đến nỗi khiến cô sợ những mối quan hệ của chính mình. Cho cô thời gian, thời gian để cô dần bình tâm lại giữa những ngày bão nổi.
..............
Đôi lúc em muốn bỏ những bộn bề cuộc sống, bỏ những phố thị xa hoa, bỏ những mối quan hệ của chính mình để về quê sống, làm việc. Nhưng rồi em sợ, em sợ sẽ không lần nào được gặp anh nữa. Em sợ, em sợ sẽ không nói hết những nỗi lòng của mình cho anh nghe. Em sợ, sợ em phải giày vò với những nỗi nhớ, với những dự định dang dở.
Em cũng nhu nhược đúng không anh?
Không đâu.
Mình về em nhé.
Cô cầm bàn tay anh, lặng nhìn về phía xa... phía của an nhiên và hạnh phúc.
Bởi cô mạnh mẽ bản lĩnh với tất thảy mọi người, còn bên anh cô vẫn cần được yêu thương, che chở.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.