Chuyển đến nội dung chính

Chờ

Tôi không muốn mở lòng thêm một lần nào nữa, không phải vì bóng hình người cũ còn quá đậm sâu, cũng không phải vì yêu thương lợt phai theo tháng năm. Chỉ là tôi sợ, sợ nhiệt thành của bản thân mình, sợ lại hi vọng rồi chính niềm đau lại dập tắt đi ánh sáng mới le lói ở bầu trời.

Tôi không muốn vì một người xa lạ nào mà khiến tôi có thể từ bỏ những niềm đam mê để rong ruổi trên đường phố chật ních người, tôi không muốn cùng một người nào đó đến những chổ mình yêu, ngồi ngẫm lại những dông bão trải qua cuộc đời để rồi dần dần bàn tay buông bàn tay. Sợ lắm, cái cảm giác yêu thương còn đong đầy nay lại phải xa cách. Người hạnh phúc, còn tôi dày vò trong sâu thẳm niềm đau.
 "Ừ thì chẳng sao, tôi vẫn ổn" một mình tôi vẫn làm việc tốt đấy thôi, chỉ là không còn một ai để than những áp lực trong công việc, không còn ai để động viên mỗi lần muốn gục ngã.  Tôi vẫn ổn mà, vẫn mạnh mẽ vượt qua bao cám dỗ của cuộc đời, mạnh mẽ chấp nhận sự thật, mạnh mẽ nhận niềm đau để rồi nhiều lúc tự gạt đi dòng nước mắt, thương bản thân mình đã cứng cỏi trong một thời gian dài.
Đêm, là tận cùng của cô đơn, là đỉnh cao của thương nhớ da diết. Có những ngày quay quắt trong nỗi nhớ, cố nhắm mắt lại mà nào đâu có ngủ, để sáng mai tỉnh dậy thấy nước mắt đẫm cả khóe mi. Ừ, thì ra khóc trong cả giấc mơ, khóc cho bản thân mình trải qua nhiều sóng gió. Chua cay cho bản thân.
Thỉnh thoảng, tìm về người cũ trong những trang zalo hay là facebook. Lặng lẽ đọc những dòng trạng thái, lặng lẽ đọc những câu trả lời của người ta với bạn bè. Lặng lẽ đau. Rồi đến một ngày thấy người ta hạnh phúc bên người thương. Cả đêm không ngủ, chẳng khóc mà cũng chẳng cười. Một khi quen dần với nỗi đau thì làm gì còn cảm giác. Chỉ là không hề định hình được tâm trí mình thế nào. Buồn, để sáng mai đi làm không còn muốn làm việc, không còn muốn làm gì, chỉ muốn gục đầu vô một chổ. Trách bản thân mình chưa đủ tốt.
Cũng muốn lắm gặp người một lần sau cuối, muốn được thấy người vẫn bình an và hạnh phúc. Và, trên hết vẫn muốn biết cảm giác của mình thế nào. Có còn đau, có còn thổn thức hay là vờ như chưa từng là gì cả.
Vẫn muốn biết lý do, chứ không phải chỉ là những phỏng đoán rồi tự an ủi bản thân bằng những câu sáo rỗng. Và, cũng muốn biết rằng người gặp lại ta, liệu người có còn đủ dũng khí như ngày xưa.
Dù sao đi chăng nữa vẫn muốn người hạnh phúc. Muốn người được bình an trên chặng đường còn lại. Cứ sống hết mình, thương người mình thương và ở sâu thẳm trái tim, tôi vẫn dành riêng một chổ trú ngụ cho người.
Có lúc nào người cũng muốn một lần sau cuối gặp tôi.
Tôi vẫn chờ người.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...