Chuyển đến nội dung chính

Sài Gòn... chật lắm

Sài Gòn rộng lắm, rộng đến nỗi mà chỉ cần buông tay nhau ra là lạc mất nhau mãi mãi. Dù cho cố kiếm tìm, dù cho cố ngược dòng kí ức để tìm lại những ngày đã xa nhưng vẫn không tài nào len lỏi được... không phải vì không hề có, mà chỉ là ngổn ngang bởi bao nhiêu cảm xúc không tên. Đau đó, buồn đó... rồi lại thôi đó, để người ngoài khỏi phải sợ vì những vương vấn.

Khi con người ta đủ trưởng thành, đủ va vấp thì sẽ trở nên bình lặng hơn với những sự việc không hề như ý xảy ra. Không phải họ không đủ dũng mãnh để vượt qua, chẳng qua là họ giải quyết một cách nhẹ nhàng hơn, không để những cảm xúc không hay lấn át đi lí trí của mình.
Thời gia trôi nhanh đến nỗi vô tình ta khiến bản thân mình trở nên lạnh lùng hơn từ bao giờ mà ta không hề nhớ rõ. Cứ vùi đầu vào công việc, vùi đầu vào những việc không tên để bản thân mình quên đi những muộn sầu, để không còn thời gian nghĩ ngợi về xưa cũ. Thực ra, cũng yếu mềm đấy chứ, chẳng qua là không cho bản thân mình yếu đuối trước tất thảy mọi người.
Tôi vô tình đọc được ở đâu đó rằng người nặng tình luôn là người thua cuộc. Ừ, thua cả chính bản thân mình. Không cho mình lựa chọn mới mà cứ đi trên con đường cũ, cứ quẩn quanh trong một khoảng trời mà không hề hay có niềm vui. Người thì mãi đi, cớ chi ôm niềm đau một mình rồi đêm đêm thổn thức vì nhớ, vì thương.
Nếu như mà đủ lạnh lùng, đủ khô khan và đủ mạnh mẽ thì sẽ không bao giờ khiến cho bản thân mình tiều tụy trong từng suy nghĩ như vậy.
Nếu như, mọi chờ đợi đều có nghĩa thì bản thân mình cũng sẽ chẳng thể đêm đêm dày vò vì nỗi nhớ.
Sài Gòn rộng cho đường đời, nhưng sao chật với lòng người.
Nẻo đường còn dài, tương lai còn ở phía trước... chỉ mong sao cho bản thân mình có thể an yên

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...