Chuyển đến nội dung chính

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 


Những mối quan hệ mờ nhạt dần, nhạt đến nỗi chẳng muốn có bất kì một cuộc nói chuyện nào, cũng chẳng muốn thêm gia vị vào cho thêm phần sinh động. Tất thảy rập khuôn cũ kĩ, cũ đến đau lòng.
Có những tháng ngày như vậy, nhìn đâu cũng thấy u ám vô cùng. Chẳng thể mở lòng với bất cứ ai, cứ khép mình như vậy. Chỉ sợ rằng tổn thương lại gây thương tổn cho những lần kế tiếp, cứ sợ rằng cái vỏ bọc kia chỉ là dả dối cho một trái tim yếu mềm. 
Những đề tài thì không bao giờ cạn kiệt, những nỗi niềm chẳng biết chia sẽ với ai, chỉ biết gặm nhấm nỗi đau rồi cứ lật từng bài mình viết, đọc đó nhưng tâm tĩnh được bao nhiêu.
Khi lòng người còn ngổn ngang bởi những gì xưa cũ, thì có lẽ chẳng thể nào đủ tâm trí bày biện lại cho nó gọn gàng, sạch sẽ. 
Thời gian lấy đi của con người ta nhiều cái, lấy đi sự nhiệt huyết đã từng, lấy đi tham vọng, lấy đi sức trẻ và lấy đi những hoài bão vùng vẫy biển khơi.... và, để lại một bầu trời tiếc nuối.
Cảm ơn những tháng ngày dài cho ta được sống.
Cảm ơn người vì những câu chuyện dung dị đời thường.
... Để, ta có thể vững tin hơn về cuộc sống của mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...

Cô đơn

Người ta thường bảo nó: nhớn tướng rồi sao mà chưa có người yêu?. Cha mẹ thường bảo nó: đến bao giờ mới có cháu ngoại bế bồng, trang lứa của mày còn có ai nữa đâu?. Những lúc thế này, nó cười, nụ cười mang vị chát đắng thấu tận tim gan. Có lẽ rằng, sẽ không ai hiểu nó, không hiểu đằng sau nụ cười luôn là giọt nước mắt chực trào mỗi đêm. Ánh đèn ngủ leo lắt, nó nằm trằn trọc hoài mà giấc ngủ có nào tới đâu. Hễ không ngủ được là bắt đầu lại suy nghĩ vẩn vơ. Quá khứ như lật lại từng trang: Anh ơi, anh ơi, anh ơiiiiiiiiiii Sao gọi anh nhiều thế em? Tự dưng thích gọi thôi à Dở người này, thích gì không thích, lại thích gọi anh ơi.