Chuyển đến nội dung chính

Chông chênh

Có lẽ đây sẽ là quyết định cuối cùng mà nó dành cho nó.
Nó biết, một khi cho đi quá nhiều mà chẳng nhận lại được bất kì cái gì thì tốt nhất là nên dừng lại. Bởi, nếu không dừng lại, thì sẽ có ngày nó tự làm nó đau thôi chứ chẳng ai làm nó đau cả. Nó hiểu, hiểu cái cảm giác ấy. Nên nó quyết định buông xuôi.
Nó đã hi vọng quá nhiều, nó cứ ngỡ rằng sau bao nhiêu giông bão thì trời sẽ nắng, nhưng nó đã nhầm, sau giông bão thì trời vẫn cứ âm u, màn đêm vẫn u tối, mặt trời không thể làm tan chảy băng ở Bắc Cực, gương vỡ vụn không bao giờ hàn gắn lại được đâu.
Nó cảm thấy chới với, nó cần điểm tựa, nhưng nó biết rằng ngoài nó ra chẳng ai có thể cho nó một điểm tựa vũng chắc... ngoài nó ra chẳng ai có thể biết được rằng nó cũng yếu đuối như bao người.
Nó mỏi mệt.
Nếu quan tâm, nó đã không phải đợi chờ trong vô vọng
Nếu quan tâm, nó đã không phải gạt nước mắt một mình.
Ừ thì, nó chẳng là gì của người ta. Người ta khi buồn mới tìm nó để cho đỡ cô đơn. Nó chẳng là gì giữa bề bộn đời người ta.
Nó cười, cười cho sự ngu dốt của mình.
Nó sẽ im hơi lặng tiếng một thời gian, đã đến lúc nó tìm dấu lặng cho cuộc đời của nó.
Nó sẽ cười nhiều như trước, cười để che dấu đi những giọt nước mắ chảy ngược trong lòng.
Nó sẽ mãi là nó, bình dị, lặng lẽ và cô đơn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...

Cô đơn

Người ta thường bảo nó: nhớn tướng rồi sao mà chưa có người yêu?. Cha mẹ thường bảo nó: đến bao giờ mới có cháu ngoại bế bồng, trang lứa của mày còn có ai nữa đâu?. Những lúc thế này, nó cười, nụ cười mang vị chát đắng thấu tận tim gan. Có lẽ rằng, sẽ không ai hiểu nó, không hiểu đằng sau nụ cười luôn là giọt nước mắt chực trào mỗi đêm. Ánh đèn ngủ leo lắt, nó nằm trằn trọc hoài mà giấc ngủ có nào tới đâu. Hễ không ngủ được là bắt đầu lại suy nghĩ vẩn vơ. Quá khứ như lật lại từng trang: Anh ơi, anh ơi, anh ơiiiiiiiiiii Sao gọi anh nhiều thế em? Tự dưng thích gọi thôi à Dở người này, thích gì không thích, lại thích gọi anh ơi.