Chuyển đến nội dung chính

Vì sao học sinh ngày càng kém môn văn?

Vì sao học sinh lại ngày càng học kém môn ngữ văn:
Theo tôi nghĩ đó một phần cũng là do thầy cô giáo, hiện nay, thầy cô giáo tâm huyết với nghề thì ít, những người thầy cô chỉ quan tâm đến dạy hết tiết, hết buổi là nhiều hơn, và tiền lương.
Nghĩ rằng,những ai là giáo viên ngữ văn, ngoài giờ học trên lớp còn nên quan tâm tới đời sống tinh thần cho các em, mình phải là người hiểu các em, trong trường có thể là người thầy, người cô, nhưng ngoài đời nên là người anh, người chị để gần gũi các em.
Việc cho điểm cũng là vấn đề khiến học sinh chán học môn, cho điểm thấp khiến học sinh sẽ ghét môn học ngữ văn hơn, hơn nữa lần sau nếu học cũng chỉ là mang tính chất đối phó, học vẹt.
Lúc học văn, không chỉ đơn giản là đọc thuộc mà phải dùng cả tâm hồn mình vào ánh văn chương... biết suy nghĩ và tìm tòi, khơi và gợi. Thầy cô giáo và học sinh không phải là cái máy, mà người đọc, người chép... mà nên nói những nét đẹp trong bài đó, rồi giúp học sinh từ từ triển khai ra, tôi dám tin chắc rằng việc ghi chép về nhà sẽ rất ít học sinh đọc lại... bởi thời gian học luôn phải chạy sô, thì làm gì mà có, mà ngẫm nghĩ lại những gì mà thầy cô cho ghi.
Vậy nên, thiết nghĩ rằng để học sinh có thể nhớ lâu, thầy cô nên liên hệ văn chương với cuộc sống hiện tại, đó là những bài học cuộc sống, giá trị nhân sinh... trò được nói lên chính kiến của mình, được phát huy khả năng của mình.
Tôi còn nhớ, cách đây mấy năm, tôi có đọc bài báo viết về một học sinh viết bài văn phân tích câu: Trong đầm gì đẹp bằng sen-Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng- Nhị vàng bông trắng lá xanh- Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Mặc dù bài văn của học sinh ấy được 0 điểm nhưng tôi vẫn rất thích. Thích cái cách diễn đạt của học sinh, hơn nữa tôi cũng thích cái ý nghĩ của học sinh ấy, mặc dù thời gian đã lâu, xóa nhòa đi nhiều, tôi không nhớ được nguyên câu văn nhưng cũng nhớ được mang máng: bùn thì hôi và tanh, nhưng có hôi, tanh mới làm nên được hoa đẹp thế. Như một người ca sỹ được sinh ra từ vùng nông thôn, sống trong nghèo khó, lớn lên nhờ giọng hát vàng của mình đã được đổi đời, có một cuộc sống sung túc, cô ấy quên đi nơi mà mình sinh ra, vì '' chẳng hôi tanh mùi bùn'', cô ấy đã quên đi nơi sinh mình ra, nơi nuôi mình lớn để được như ngày hôm nay. Thì bông hoa sen này cũng vậy, nó đẹp, tỏa hương cho đời, nhưng nó lại quên đi nơi mà nó sinh ra.
Phải nói rằng, em ấy dám nói lên chính kiến của mình, dám khẳng định, dám vượt qua tất cả mọi người, mặc dù mang điểm 0 tròn trĩnh của cô giáo dành cho em, nhưng trong thâm tâm tôi, điểm 10 là điểm hoàn hảo nhất mà tôi dành cho em.
Như trong truyện Tấm Cám, ai cũng nói Cám độc ác, Tấm hiền lành... nhưng đọc đến cuối cùng câu chuyện, Tấm giết Cám như thế nào? Một con người hiền lành mà lại giết người ư? Nhà xây dựng hình tượng nhân vật để cho chúng ta đọc, ngẫm nghĩ, dám nói lên chính kiến của mình, chứ không phải là mọi người bảo Tấm hiền thì mình cũng phải bảo thế...
Văn học Việt Nam luôn xây dựng hai hình tượng nhân vật là tốt và xấu, nhưng rất ít và hầu như không có nhân vật trung tâm, mà nhân vật trung tâm luôn làm nền cho một tác phẩm... Trong khi đó, nền văn học nước ngoài xây dựng nhân vật trung tâm rất công phu.
Nhà phê bình văn học Hoài Thanh, Xuân Diệu... đó là những người mà tôi rất tâm đắc.
Phát triển nền văn học, muốn học sinh YÊU văn thì nghĩ rằng nên xem lại quan điểm của người dạy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Bạn...

Hôm nay, gặp lại bạn cũ. Bạn vẫn vậy, chỉ là ít cười và trầm lắng hơn. Bạn lấy chồng cũng được  gần 5 năm. Trước kia, ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của bạn, để đến được với nhau quả là không dễ. Vậy mà, người thứ 3 xuất hiện. Và cũng vậy là, bạn không vượt qua được thử thách 5 năm đầu. Con gái theo mẹ, chồng bạn theo bồ _bồ là cô vợ cũ của bạn thân thời cấp 3 của chồng. Trước kia, cũng chỉ vì thương hại cô kia bị chồng ruồng bỏ,  3 đêm tâm sự nhắn tin, 4 đêm thì điện thoại cho chồng mình. Thì cũng chặc lưỡi cho qua, để chồng nói chuyện với cô ta. Chỉ suy nghĩ rằng là phụ nữ từ khi lấy chồng đã thiệt thòi đủ đường. Lấy chồng tệ bạc lại thêm phần đớn đau. Cô ta rất tốt, tốt đên nỗi lâu lâu nhắc nhẹ chồng bạn phải thương vợ thương con. Và, cái tốt ấy tuột lên tới đỉnh cao là ẵm luôn chồng người bạn đi mà không hề thấy hổ thẹn lương tâm. Người ta cứ nói, nếu yêu bạn, thì người đàn ông bên bạn ắt sẽ ngoan, sẽ vì bạn mà vun đắp.  Nhưng người ta lại quên không nói với bạn rằ...

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.