Chuyển đến nội dung chính

Face....


Chưa lúc nào mạng xã hội lại nở rộ như hôm nay, mọi ngóc ngách đều được phơi bày lên Fb một cách không thương tiếc. Mọi sinh hoạt của gia đình dường như không là bí mật riêng tư, mà thay vào đó là được update lên fb hằng ngày, hằng giờ.... bất kể nơi đâu, nơi đâu kết nối được internet, nơi đâu truy cập được fb thì nơi đó sẽ là địa điểm lí thú cho trạng thái của bạn hàng giờ.
Giờ, dễ hiểu thôi, đi đâu cũng thấy ''tự sướng'' vâng, chính là bệnh tự sướng của giới trẻ nổ lên rầm rộ. Mà chẳng khác gì giới trẻ, luống tuổi, trung tuổi cũng hội chứng thèm anh Face như là người nghén thèm chua...
Trong nhà bạn có những gì, trưa nay bạn ăn gì.... đó không phải là cập nhật thông tin nữa, mà đích hẳn đó là bệnh khoe của rồi. Rõ khổ, khoe như thế được gì.... để được mấy anh trộm tốt bụng chú ý chứ gì, để mấy anh biết lúc nào bạn đi đâu, lúc nào bạn không ở nhà để các anh đến dùng tạm của cải cho nhà bạn, chứ nhà bạn nhiều quá, làm sao mà dùng hết đây... bạn phải cảm ơn mấy anh mới đúng. Ha

Nói chả ngoa, có lúc đang đi vệ sinh, thấy cái phòng vệ sinh đẹp quá nên rút điện thoại lên tự sướng luôn....rồi cập nhật rất nhanh lên Facebook. Còn láo toét hơn, khi mà đố cả nha fb em đang làm gì đây?.... chỉ em biết, trời biết, đất biết em đang làm gì...còn bọn anh thì chỉ biết like và khen em xinh thôi. Ha.
Có bệnh thì tìm đến thầy thuốc, dạo này thầy thuốc đang trên đà thất nghiệp và nghe đâu đội ngũ danh y chuẩn bị gác tay rửa kiếm. Chứ dạo này anh face anh ấy đã trắng trợn cướp mất nghề nghiệp của những người được coi là '' lương y như từ mẫu''. Giờ đây, thuốc chữa bệnh không hiệu nghiệm bằng 1 nút like, một nút share... cứ là bị bệnh, cần gì đến bác sĩ, vừa tốn tiền vừa tốn công, bạn cứ cố gắng chụp thật nhiều những bức ảnh, rồi đăng lên face với nội dung: 1000 like là em khỏe bệnh hay là gì gì đó. Đảm bảo, em sẽ lành ngay, lành mà chả mất một đồng nào. Ôi, nút like, nút share tuyệt vời quá, tin tôi đi. Ha.
Rồi thì, face cũng là nơi giải bày tình cảm một cách gọi là tuyệt vời ông mặt trời. Cứ yêu anh này, cô kia, chả cần nhiều chỉ cần hằng ngày lên face, cập nhật những trạng thái nào là: anh nhớ em, anh yêu em nhiều lắm.... ạ, hãy về với đội của anh... vân vân và vân vân. Như thế, người ta xác định được là đích thị đứa này đang yêu mình rồi. Face giúp bạn nói ra những tâm tư tình cảm tuyệt thế đấy, chả cần phải ngượng ngùng đi bên nhau: tớ thích ấy lắm ấy mà. Mà cứ lên face ngầm hét cho cả thế giới biết, nó là của tao rồi, đứa nào mà còn lăm le tao táng nát.....
Này nhé, face cũng là phương tiện giúp con người ta sống tốt hơn, đạo đức hơn nhé. Tiêu biểu là, cái hôm rét mướt ở Sa Pa, tuyết rơi trắng xóa, bạn nào mà nhỡ có chụp ảnh mình đi ngắm tuyết thì sẽ được hứng một chầu ghạch đá ném không tiếc tay của anh hùng bàn phím. Nào là, bạn phung phí tiền như thế, có biết rằng là ở đó người dân còn khổ, còn nghèo lắm không,.... úm ba la. Chả biết như nào, nhưng tôi thiết nghĩ, những anh hùng bàn phím đó, chả có việc gì làm, lại GATO ( giới trẻ gọi là ghen ăn tức ở) tôi thì lại thích gọi là GATE ( ghen ăn tức ẻ: bựa tí nhưng tôi thấy hợp hơn) với những người được đi phượt ở Sa Pa nên lên tiếng đạo đức dạy đời.... Xin thưa rằng, người trên Sa Pa chỉ sợ sương muối, chứ tuyết họ không sợ, họ cũng thích ấy chứ-vì tuyết giúp họ kinh doanh, phát triển du lịch.... đừng  có kiểu tầm nhìn từ bếp ra ngoài sân rồi lên tiếng dạy đời. Ha.
Cũng phải kể đến trào lưu đua đòi trên anh face, nào là cover hát khi bị người yêu chia tay hay là anh không đòi quà .... vân vân và vân vân. Nói chung là, cóc đua rồi nhái cũng đua. Hầy.
Còn nhiều lắm, ở trên face... bạn cứ dõi theo hằng ngày, là sẽ có những nhận định mới mẻ về nó ngay thôi mà.
Face là gì? face là mặt. Book là gì, book là sách.... facebook là gì? facebook là gì? facebook là úp mặt vào cuốn sách mà học đi. Ha.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Cái tát

Nó giật mình khi đọc đến bài báo CÓ NHỮNG CÁI TÁT KHIẾN HỌC SINH NÊN NGƯỜI. Ngày xưa lại trở về, tuổi thơ hiện rõ mồn một trong tâm khảm bây giờ của nó. Tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học, tất cả học sinh lớp 2A đã trở về chổ và bắt đầu sinh hoạt 15 phút đầu giờ. Vẫn là 5 điều Bác Hồ dạy, rồi lớp sẽ ngồi sinh hoạt ca hát. Thu lấy sách vở ra để chuẩn bị vào học, tiếng Khánh một bên réo rắt: Mày ơi, tao với mày thu sách vở lớp trưởng đi, tí cho nó tìm cho hay -Thu đâu? Nhỡ nó thưa cô thì sao? Loan nói. -Không sao đâu, thu dưới cặp trong ô bàn của nó ý. -Ừ, để tao để cho..hí hí...