Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Chuyến xe cuộc đời

Ly cà phê lạnh, mùa đông thấm dần trong tách cà phê... đều đều, len lỏi đủ để làm biến mất cái nóng của thuở ban đầu. Nó-một chiều lang thang trên con đường quen thuộc. Lặng yên nhìn cuộc sống ở những góc khác nhau. Bất chợt cười, bất chợt se lòng. Những chuyến xe bus cứ chuyển động đều đều trên những con đường, những con người cố chen lấn để được lên những chuyến xe dù đã chật ních những người. Vẫn cứ cố, cứ ém... Và, trên chiếc xe kia, cũng là một hình thức cuộc sống trên đời cho ta chiêm nghiệm ra bao điều. Nó, dạy cho ta các kĩ năng mà trường học có thể không bao giờ dạy ta trong cuộc sống này. Đông người-là lợi thế để những tên lưu manh hoạt động, nó sẽ lợi dụng sơ hở của chính chúng ta để đục nước béo cò cho chúng nó. Để rồi, chợt ta nhớ lại thì của cải của mình đã không cánh mà bay, và tên kia cũng đã kịp chuồn về một chốn xa xôi... dù biết hay không, ta vẫn không thể nào lấy lại được những gì đã mất. Ta học được rằng, luôn đề cao cảnh giác với những người lạ và đặc biệt là nh...

Cuộc sống dạy tôi nhiều điều

Cuộc sống này quá nhanh để đến khi ta nhìn lại thường tiếc nuối vẩn vơ. Quá nhanh để ta có thể dừng lại để yêu thương nhiều hơn, quá nhanh để ta có thể gửi gắm một cung bậc cảm xúc vô định đang trôi về phía chân trời xa.... và quá nhanh, để ta có thể nhìn nhận lại giá trị bản ngã của mình. Những bước chân đi trên cát, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ nhanh để gió xoa nhòa đi dấu vết. Để khi tìm lại, chỉ là một khoảng đã được lấp đầy bởi những hạt cát khác. Có thể buồn, thương... nhưng cũng quá nhanh để ta quên đi những gì đã từng đi qua cuộc đời của mỗi chúng ta.

Gửi '' Hoa Trong Bão''

Tôi viết vài lời gửi cô em bé nhỏ Gửi trái tim đa cảm lắm tâm tình Tôi muốn gửi em vài lời qua cơn gió Hãy kiên cường như chính trái tim em Nói với em tôi đâu là thi sĩ Mà chỉ kẻ lang thang mang nặng mối tình quê Cũng như em ngày xưa tôi mang hào khí trẻ Để giờ đây bơ vơ trong nỗi nhớ ngày về Hạnh phúc là chi? lí tưởng là chi? Có những lúc tưởng chừng như vô vọng Nhưng hãy nhìn ánh nắng le lói qua khung cửa Cho tôi vững bước đi trong đêm tối cuộc đời Vững mạnh lên em, cô gái trẻ Hãy luôn là em như chính trái tim em Đừng đau khổ vì những điều vô nghĩa Em sẽ cười lên khi thấy ánh bình minh. Vân Trần P/s: em cảm ơn chị đã gửi bài thơ này động viên em, giúp em có thêm sức mạnh để bước qua những giông bão của cuộc đời. Bài thơ này cũng lâu rồi, hơn một năm rồi... một năm với bao nhiêu biến đổi của cuộc đời nhưng trong lòng em vẫn khắc ghi lời của chị. Cảm ơn chị nhiều.

Trải lòng.

Một mình bên tách cà phê sữa nóng,  chỉ còn lại ánh sáng le lói của màn hình máy tính phản ra khắp căn phòng chưa đầy 14m2 của nó. Lòng nó lại thao thức... Bao nhiêu suy nghĩ vụt lên trong đầu nó, chợt đến rồi chợt đi... thoáng qua, nó không thể định hình được những biến cố trong đời, những cái nào đã xa, và những gì chưa đến. Lòng nó quặn thắt lại, đau. Những lúc thế này, nó cô đơn-không phải, nó có cô đơn đâu, nó vẫn có những người bạn đang dõi theo nó từng ngày đấy chứ, những người mà chưa từng gặp mặt một lần nhưng luôn sẵn sàng dành hết thời gian quý báu của mình cho nó, để nghe nó tâm sự đủ điều. Nó tin vào tình bạn onl, một tình bạn mà không cần biết nhau ở đâu, không cần biết nhau có những mối quan hệ thế nào, đại gia hay không... mà tình bạn ấy chỉ cần biết lắng nghe, chia sẻ, giải bày...con tim đồng điệu hòa vào nhịp mỗi bài thơ, lời văn tựa như gió mùa thu-nhẹ nhàng. Nó-nhìn cuộc đời mảng màu u tối, chợt chạnh lòng khi nó nhìn thấy bất hạnh khổ đau. Ngước mắt nhìn khôn...

Sự tích hoa xương rồng

Xưa Ngọc Hoàng Thượng Đế, Lấy một nắm đất khô, Nhỏ vào giọt nước mắt, Thành chàng trai khôi ngô. Đưa chàng xuống trái đất, Vốn đang rất hoang vu. Để chàng trai gây dựng, Thành đất nước cơ đồ. Chàng chỉ giỏi săn bắn, Không biết trồng cây xanh. Ngọc Hoàng bèn phái đến, Một tiên nữ đẹp xinh. Nàng vốn là con gái, Của Thần Gió,Thần Mưa. Tài hoa và xinh đẹp, Chàng trai thấy…ngẩn ngơ… Chàng giỏi giang dũng cảm, Nàng xinh đẹp,chăm ngoan. Đôi trai tài gái sắc, Cuộc tình nào đẹp hơn?... Nên...dù Ngọc Hoàng cấm, Họ say đắm yêu nhau. Thần Mưa,và Thần Gió, Tức giận đến điên đầu. Quyết chia lìa đôi trẻ, Bắt tiên nữ về trời. Cô gái vẫn kiên quyết, Tình yêu không xa rời… …Đùng đùng Ngọc Hoàng giận, Vung pháp thuật đôi tay.... Chàng trai liền tan vụn, Thành những hạt... Cát ngay… …Tiên nữ đầy tuyệt vọng, Khóc,ôm mãi chàng trai… Người yêu…tan thành cát, Nàng…ôm chặt không rời… Mẹ Thần Mưa khuyên giải, Cha T...

Yêu lại người cũ

Tôi đã từng đọc được câu: ''yêu một người không yêu mình như đâm ngược một nhát dao vào tim, rút ra thì đau, mà không rút ra thì chảy máu'' hay là câu: ''yêu lại người yêu cũ như bạn đang đọc lại một cuốn sách mà bạn biết nội dung của nó'' Có thể, cũng đau thật đấy, ai bảo là không đau khi mình lại vấn vương vào hai trường hợp đó chứ? ai bảo là mình sẽ cười thật tươi, sẽ sống hết mình để lãng quên được đi những mảng trời u tối của mỗi con tim. Ai dám chứ, ai dám... Thời gian luôn là liều thuốc hữu hiệu nhất để xoa nhòa đi những đắng cay, tủi hờn, những mất mát hay khổ đau... nhưng ít ai biết được rằng thời gian cũng là kẻ trá hình giết chết con tim mỗi chúng ta. Nó sẽ nên chai sạm hơn, khô cằn hơn. Bao yêu thương vụt bay theo những ngày xưa, để lại giờ đây ngồi tiếc nuối vẩn vơ, bao nhiêu hoài niệm về một thời hạnh phúc giờ chỉ là trong hư vô. Nếu có thể, tôi vẫn chọn đọc lại một cuốn sách mà tôi đã biết trước nội dung. Và, nếu có thể tôi cũng sẽ lại y...

Bức thư cha gửi con

(Chuyển thể từ bức thư gửi con của một nhà kinh tế Đài Loan Tôn Vận Tuyền)   Con ơi,trên nẻo đường đời, Vô thường phúc họa ta thời biết đâu? Cha viết cho con vài câu, Mong con ghi nhớ,khắc sâu trong lòng… Nó là đúc rút bao năm, Là thành,là bại cha tìm được ra… Để con tỏ lối đường xa, Khỏi con lầm lạc khi ra trường đời… -Những ai không tốt con ơi, Đừng bận tâm nó mất thời giờ thôi. Bởi vì người sống trong đời, Chẳng ai nghĩa vụ làm người tốt đâu. Cha,Mẹ! con nhé khắc sâu, Duy nhất người tốt...dãi dầu với con… - Chữ Tín con giữ luôn luôn, Nhưng bắt người khác,họ buồn đó nghe. Con luôn tốt với bạn bè, Nhưng bắt họ tốt,chớ nghe con à! Với người đối xử thiết tha, Nhưng người đối lại… đừng mà bận tâm. Mong con hiểu,kẻo sai lầm, Xác định được thế thì lòng thảnh thơi… -Không ai duy nhất trên đời, Không thể thay thế!Con thời nhớ nghe. Cũng như không có vật gì, Phải cần có nó…con thì lầm to. Cho nên chẳng phải so đo, Nếu con mấ...

Tháng 12....anh

Nếu một người mà yêu ai đó, người ta sẽ sẵn sàng nhớ đến ai kia trong bất cứ hoàn cảnh gì. Người ta sẵn sàng thờ ơ với những cây si ngày đêm trồng trước cửa nhà mình chỉ để mong muốn ở bên ai đó thật lâu. Có lẽ, tình yêu cao đẹp thế, yêu không cần lí do, không cần biết vì gì mình yêu và do đâu mà tình cảm mình dạt dào thế. Nó quá thiêng liêng để ta biết được rằng tình yêu là phương thuốc đắng, cay, ngọt, bùi nhưng ít ai có thể vượt qua được tình cảm ấy. Mình quen nhau cũng trong một ngày tháng tư oi ả, cái nắng đầu mùa không kém phần gay gắt để cho chúng mình thờ ơ với những gì hiện hữu xung quanh. Là những câu chém gió không đầu không cuối Là những đợi chờ vào giờ hoàng đạo để người kia onl Là những nghĩ suy vu vơ khi tìm hoài không thấy ánh đèn bên kia sáng Là ngồi đọc lại những dòng tin nhắn cũ của người ta, bất giác cười Phải chăng, ta đang yêu. Tình cảm trong ta chết dần theo năm tháng, chết dần theo mối tình đầu mà ta đã quá kì vọng vào nhiều. Mọi tin tưởng như vỡ òa, nhưng ta ...

Con, mệt mỏi khi phải gồng mình mạnh mẽ

Đã nhiều lần con gục ngã, thật sự con bất lực trước mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Tìm về với gia đình, con lại sợ mỗi lần con nhớ về, ở Hà Nội nhưng lòng con lúc nào cũng như lửa đốt. Bao nhiêu tâm sự nỗi niềm con chẳng biết giấu vào đâu. Mạnh mẽ, tự lập là bản tính của con. Nụ cười luôn nở trên môi cũng là do con lập trình sẵn, vì thế ấn tượng về con bao giờ cũng là một người hay cười và bình yên. Con mang một ít lạnh lùng, một ít quan tâm, một ít tò mò, một ít hối tiếc của tuổi trẻ để bước trên đường đời. Hành trang bao giờ cũng nặng trĩu đôi vai, ấy thế mà con vẫn cứ phải cười thật nhiều, cười thật to. Cố gắng tỏ ra mình là một người không hề biết buồn để che mắt những người cạnh bên.

Hạnh phúc

Hạnh phúc đơn giản lắm. Sao cứ tìm đâu xa. Đó là mỗi sáng dậy Anh ngửi thấy mùi hoa. Anh cảm thấy nắng ấm, Nghe chim hót trên cành, Ngồi nhâm nhi bữa sáng Vợ chuẩn bị cho anh. Anh nghe con làm biếng, Đòi cái nọ, cái này, Hoặc cười thầm khi vợ Cố ý chạm vào tay. Đại khái là như vậy. Toàn những điều bình thường. Bình thường mà cảm động, Thấm đẫm tình yêu thương. Những điều bình thường ấy Anh luôn có hàng ngày, Nhưng anh không nhận thấy Nên nặng mặt, chau mày. Nghĩa là anh từ chối Hạnh phúc của chính mình. Tức là cũng từ chối Hạnh phúc của gia đình. Lý do thật đơn giản: Anh không biết ngửi hoa, Không cảm thấy nắng ấm, Nghe chim hót sau nhà. Không biết con làm biếng Hay vợ cố chạm tay Là hạnh phúc to lớn Anh có ở đời này. TBT

Tình yêu và một vài suy nghĩ.

Nếu, một ngày... người mà bạn yêu nhất rời bỏ bạn mà đi? Hãy khóc, hãy hét lên thật to...và rồi sau đó, hãy sống thật tốt, xếp nó vào quá khứ để không ảnh hưởng tới hiện tại và tương lai. Đừng bao giờ hỏi cho bằng được lí do mà người ta bỏ mình. Bởi, lúc yêu không có lí do thì chia tay cũng thế. Lí do chỉ là cái cớ để làm ta đau thêm thôi Đừng khóc lóc trước mặt người ta, đừng khiến người ta thương hại mình vì những giọt nước mắt, những hành động yếu mềm... mà người ta trở lại với mình. Trong tình yêu không có thương hại, không có sự ban ơn. Sẽ không hạnh phúc nếu cứ ở bên một người thương hại chứ không yêu mình. Nếu người ta còn yêu bạn, người ta sẽ chẳng bao giờ bỏ bạn mà đi. Nên đừng có níu kéo một tình yêu mà tính từ thời điểm này chỉ xuất phát từ một phía mà thôi. -Nếu, người yêu bạn nói rằng: em rất tốt, nhưng anh rất tiếc. Thì thật ra anh ta đang nói dối, có thể là để nịnh bợ bạn cho bạn an lòng, dễ dàng nguôi ngoai hơn khi mà tình cảm của bạn không được đáp trả. Bởi rằ...

Hai màu cuộc sống

Những buổi chiều tà là những buổi chiều đáng nhớ, cảnh phố xô bồ ồn, nhịp sống cứ quay cuồng, con người dường như cũng dần quên đi những bình yên vốn có của nó mà sống vồn vã hơn, hời hợt hơn. Cảnh đường phố kẹt xe như mắc cửi, cảnh những bà những mẹ vội vã tạt qua chợ mua thức ăn để kịp bữa ăn cuối ngày, cảnh những em bé bi bô tập nói hay tập đi, hay những cô cậu sinh viên nắm tay nhau dạo quanh đường phố, công viên. Tất cả những tưởng rằng thế là hạnh phúc, no đủ.... tất cả, những tưởng rằng viên mãn cho những thứ xa xôi hơn đang đợi chờ trước mắt. Nhưng, ít có ai ngờ rằng sau những buổi chiều đường phố vốn náo động kia là cuộc sống lam lũ của những đứa em thơ, những mảnh đời khốn khổ le lắt với cuộc sống trần tục lắm đau thương Ai cũng bảo cuộc đời giống như là chuyến đi, những chuyến đi mà không hứa hẹn được điểm đến và ngày về của nó là đâu. Chuyến đi của những may rủi, của những tham, sân, si mà con người khó lòng thoát khỏi. Nhưng chuyến đi ấy, dạy cho ta biết bao nhiêu điều, ...

Thảm cảnh sinh viên

Bác chủ nhìn con bác chủ cười Con nhìn bác chủ muốn khóc thôi Không trả tiền trọ thì không được Trả tiền trọ rồi con xót lắm bác ơi. Ba nghìn năm đó con phải trả Một số điện thôi- con rụng rời Trong khi nhà bác trả nhà nước Có nghìn sáu thôi- lãi gần đôi. Mỗi tháng năm nghìn- có là nhiêu Một bữa ăn sáng đáng bao điều Trả tiền rác đã không chẳng ổn Con sinh viên mà, kêu thấu ai. Mười nghìn số nước- mới lạ thay Nước vàng như kiểu của C2 Giếng khoan có khác: giun và dế Ngậm ngùi chát đắng biết kêu ai Chưa kể trong phòng mỗi nồi cơm Quạt điện thi thoảng mới đưa dùng Ấy thế mỗi tháng nửa yến điện Đau lòng-đi kiện, bác có hay. Hai buổi đến trường nghĩ tối thôi Tháng mười khối nước: thật như chơi Trong khi một khối là ngàn lít Chả nhẽ phòng con thành bể bơi.

Tình yêu

Người ấy đến, và bạn Vờ không quan tâm nhiều. Người ấy đi, lại nhớ, Thì đúng là bạn yêu. Mở hộp thư điện tử, Cái bạn đọc đầu tiên Là thư của người ấy, Thì bạn yêu, tất nhiên. Bạn có một cặp vé Đi xem phim buổi chiều. Bạn nghĩ đến người ấy, Thì đúng là bạn yêu. Bạn nói “Chỉ là Bạn”, Mà nhớ “bạn” suốt ngày. Tức là đang yêu đấy, Mà yêu nhiều mới gay. Đọc bài này, tư lự, Bạn đang nhớ đến ai, Thì bạn yêu người ấy. Cứ tin đi, cấm sai. Tình yêu thật kỳ diệu. Món quà của bề trên. Đừng sợ, đừng né tránh. Vậy nhé, cứ tự nhiên. Thái Bá Tân

Con chim không biết bay

Vua Ả Rập Xê-út Được ông bạn châu Phi Tặng một con chim quí, Hiếm và đẹp cực kỳ. Có điều con chim ấy, Quí và hiếm vô cùng, Từ khi đem về nước Và được đưa vào cung, Nó chỉ ngồi một chỗ, Ủ rũ trên cành cây. Ăn và ngồi một chỗ, Lười biếng không chịu bay. Chim khi bay mới đẹp. Nên vua không tiếc tiền Mời người đến đàn hát, Nó vẫn cứ ngồi yên. Cả pháp sư, vũ nữ Và những tiếng vỗ tay Cũng không thể làm nó Một lần cất cánh bay. Cuối cùng, thử hết cách, Một quan lớn đại thần Cho người sang làng cạnh Mời một bác nông dân. Lát sau, vua hậm hực Như mọi lần, ra ngoài, Chợt thấy con chim quí Bay lượn trên đầu ngài. Đúng là nó tuyệt đẹp, Lông sặc sỡ nhiều màu, Lúc bay cao, lúc thấp, Xòe đuôi rồi nghiêng đầu. Vua ngạc nhiên, liền hỏi: “Ai bắt được nó bay?” Bác nông dân cúi lạy Rồi đáp lại thế này: “Bẩm con, tâu bệ hạ. Thực tình đơn giản thôi: Con chỉ lấy dao chặt Cành cây nó đang ngồi!” * Ta, con người, thực tế, Được sinh ra để bay, Thế mà ta lười biếng, Ngồi một chỗ suốt ngày. Ta bỏ nhỡ cơ hội Chỉ v...

Hòn đá giữa đường

Một bác nông dân nọ, Trời chưa sáng, đầy sương, Đi chợ, vấp hòn đá Nằm ngay chính giữa đường. “Hòn đá lớn như thế, Ai để đây, làm gì? Vấp ngã nguy hiểm lắm.” Ông cằn nhằn, rồi đi. Buổi tối, bà bán sữa Vấp phải hòn đá này. Bà đã né tránh nó Khi nhìn thấy ban ngày. Bà nguyền rủa hòn đá, Vội vã tránh ra xa, Rồi gánh sữa đi tiếp, Bực mình đến tận nhà. Suốt mấy ngày hòn đá Nằm chềnh ềnh giữa đường. Nhiều người thấy, né tránh, Nhiều người vấp, bị thương. Ai cũng nguyền rủa nó, Thế mà rồi không ai Chịu khó cúi xuống đẩy, Hay kéo nó ra ngoài. Cuối cùng, một giáo sĩ Vừa giảng đạo làng bên, Nhìn thấy, xắn tay áo, Kéo nó sang một bên. Xong, ông thấy mảnh giấy Chỗ hòn đá, giữa đường: “Vì việc làm tốt ấy, Con sẽ lên thiên đường.” Ông giáo sĩ quỳ lạy, Tạ ơn Đức A-la, Rồi khăn gói đi tiếp, Vui cho đến tận nhà. * Nói, ai cũng nói được, Mà thường nói rất hay. Làm mới thực sự khó. Xấu tốt ở chỗ này. Thái Bá Tân

Thay vợ làm đàn bà

Có một anh chồng nọ Than trách đời đắng cay, Rằng cứ phải đều đặn Đến công sở hàng ngày. Rằng làm đàn ông khổ, Vì là anh chủ nhà, Mọi việc phải lo nghĩ, Không sướng như đàn bà. Và rồi một tối nọ, Anh cầu chúa ban ơn Cho được đổi làm vợ, Hy vọng sống nhàn hơn. Chúa động lòng trắc ẩn, Hứa sẽ giúp anh ta. Thế là anh chồng ấy, Sáng dậy thành đàn bà. Trời còn chưa sáng hẳn, Anh đã ra khỏi phòng, Xuống bếp làm bữa sáng Cho con và cho chồng. Rồi quét tước, giặt dũ, Rồi rửa bát, lau nhà, Trăm thứ việc vặt vãnh, Vốn chức phận đàn bà. Rồi cuống cuồng chuẩn bị Đưa thằng con đến trường. Rồi phải vào siêu thị Mua bánh, bơ và đường. Rồi thuê người cắt cỏ Cả trước và sau nhà. Rồi gặp trưởng khu phố, Rồi tưới mấy bồn hoa. Làm chưa hết công việc, Loáng một cái, tối ngày. Lại hùng hục vào bếp, Cứ luôn chân, luôn tay. Rồi loáng một cái nữa, Đã mười một giờ đêm. Mệt rã rời, muốn ngủ, Chồng lại đòi tòm tem… Ôi khốn nạn, khốn khổ Cái thân phận đàn bà. Sau một ngày “trải nghiệm”, Bây giờ mới hiểu ra. Lén, kh...

Một cách nhìn

Ngay từ khi chương trình trở về từ kí ức được phát lên truyền hình thì đã dậy lên một làn sóng vô cùng mạnh mẽ. Và hơn hết, nó khiến con tim của triệu triệu người bất an, ngày đêm mong ngóng diễn biến như thế nào? ai sẽ là người chiến thắng trong vụ đình đám này? luật sư Triển hay là nhà báo Thu Uyên. Với học hàm tiến sĩ luật học, chắc mọi người ai ai cũng phải trầm trồ về vốn học uyên thâm của ông Triển. Và, người ta càng phục hơn nữa khi ông là một luật sư có tiếng. Đó phải chăng là sự ngưỡng mộ với một nhân tài. Thu Uyên-nhà báo biết đau nỗi đau của nhân dân. Một nhà báo xinh đẹp với chất giọng truyền cảm như gõ vào tim mỗi chúng ta. Ở chị, ta biết đến với một niềm tự hào, kính trọng bởi con người có trái tim bao dung. Như đã từng nói, nếu bạn thích một ai thì bạn dễ dàng theo người đó, và đôi khi còn là cái thói a dua không cần biết đúng sai. Thế nên, trong cuộc chiến này, chúng ta cũng sẽ thấy rõ ràng và sắc nét khi mà thần tượng của ông Triển hay thần tượng của chị Uyên có nhữn...

Giới trẻ và hàng Trung.

Nếu bạn yêu, quý.... nôm na làm có cảm tình với ai đó, thì chắc hẳn là bạn sẽ luôn ủng hộ người đó hết mình. Và, nếu bạn không ưa ai đó, thì có lẽ để đồng hành với người ta thật là khó, bức bối cho bạn có phải vậy không? Nhìn cái tiêu đề, chắc bạn cũng phải giật gân lên vì sao hôm nay tôi lại chú trọng một việc mà báo đài chả hề động đến. Nhưng xin khoan, cứ từ từ đọc rồi bạn sẽ hiểu lí do vì sao tôi lại chọn đề tài này. Đáng nhẽ ra chả nói, bởi nói cũng được quái gì đâu. Nhưng mà không nói thì không có chịu được. Thôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.... để nói lên cái ý nghĩ của mình. Mạng xã hội là một công cụ đắc lực cho giới trẻ gửi gắm những tâm tư tình cảm, gắn kết người với người hơn và cập nhật tin tức một cách nhanh nhất có thể. Mạng xã hội đang ngày càng lấn đến cuộc sống thật của chúng ta một cách báo động..... hầy, khổ không cơ chứ, khi mà cả ngày có thể ngồi ôm máy tính mà chả bước chân ra khỏi phòng, tầm nhìn xa không quá dãy trọ hay là ngôi nhà mình đang ở. Nói gần nói xa chẳn...

Việt Nam của tôi

  Châu Âu có thể đẹp. Mỹ có thể tuyệt vời. Nhưng Việt Nam là nước Tôi được sinh làm người. Và tôi sẽ ở lại, Chết trên mảnh đất này. Vì nó là Tổ Quốc Cha ông bao đời nay. Mỗi người một hoàn cảnh. Ở Mỹ hay châu Âu, Tất cả con dân Việt, Cho dù đang ở đâu, Theo “tiếng gọi hoang dã” Luôn hướng về quê nhà, Với bát canh rau ngót, Đĩa dưa và bát cà. Với ngôi chùa cổ kính, Với bàn thờ tổ tiên Ruộng lúa xanh bát ngát Và những đầm hoa sen. TBT