Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Yêu người nhỏ tuổi

Yêu người nhỏ tuổi. Nếu như, người ta thường bảo rằng yêu người lớn tuổi hơn là để có chở che, có sự chín chắn, có được bình yên sau những ngày dài mỏi mệt, rã rời. Người ta chọn cho mình sự trưởng thành, chọn cho mình một bức tường vững chắc và kiên cố để hi vọng rằng có thể cùng nhau đi đến suốt cuộc đời.

Anh - người cũ

Cũng đã lâu lắm rồi không còn đối diện với nhau, không còn dám nhìn vào ánh mắt của nhau vì sợ con tim mình lại thổn thức. Vẫn lặng lẽ dõi theo từng bước chân của nhau, lặng lẽ dõi theo từng cảm giác của đối phương... và, bất chợt buồn. Người vui, nào đâu là hạnh phúc, chỉ là gượng cười cho những tháng ngày thả nỗi nhớ đi hoang.

Tản ...

Có những ngày dài cả thế giới như không còn ai kề cạnh. Nhớ về những gì trải qua, cô đơn, lạc lõng, chơi vơi. 

Viết cho ngày mai.

Cũng chẳng hiểu bắt đầu từ lúc nào nữa mà mức độ cãi nhau của hai người tăng lên rất nhiều. Cứ vì những chuyện đâu đâu, cứ vì lục lại quá khứ để rồi khiến cả hai đau lòng.

Thanh xuân...

Cũng đã lâu rồi không về công ty cũ. Nay có việc ngang qua, bất chợt ghé vào. Mọi người vẫn như xưa... chỉ có thêm một vài nhân sự mới. Ai cũng vui mừng, ai cũng thân thiện như ngày còn đang làm cùng. Mọi người không nhắc anh nữa, chắc cũng sợ em buồn nên tất thảy mọi đề tài đều không có bóng hình anh trong đó. Khác xa với ngày xưa... Nhưng thôi, thời gian thay đổi, nó làm xoa nhòa đi tất thảy... Chỉ vì người ta quá thương em nên không muốn em thêm lần nữa đau lòng.

Sài Gòn ...

Sài Gòn mùa này gợi nhớ miền xa Đêm se lạnh khiến lòng không thể ngủ Bao kỉ niệm ùa về trong nức nở Cứ ngỡ rằng mình chẳng thể chia xa

Viết cho người đã cũ...

Mỗi người đều chọn cho mình một con đường khác nhau. Mà ở mỗi con đường đó có thể là cái đích để họ thực hiện những ước mơ và có thể thỏa sức mình trên những tháng ngày còn lại. Con đường trải thảm hồng hay con đường gai góc, con đường có nhiều niềm vui hay nhiều nỗi buồn... nhưng, tôi tin, không có con đường nào bằng phẳng, chẳng qua là chưa đến đoạn gập ghềnh.

Sài Gòn... chật lắm

Sài Gòn rộng lắm, rộng đến nỗi mà chỉ cần buông tay nhau ra là lạc mất nhau mãi mãi. Dù cho cố kiếm tìm, dù cho cố ngược dòng kí ức để tìm lại những ngày đã xa nhưng vẫn không tài nào len lỏi được... không phải vì không hề có, mà chỉ là ngổn ngang bởi bao nhiêu cảm xúc không tên. Đau đó, buồn đó... rồi lại thôi đó, để người ngoài khỏi phải sợ vì những vương vấn.

Mẹ

Ngày thơ bé con rất là hạnh phúc Gọi mẹ ơi mỗi bận tan trường về Lòng vui sướng khi mẹ cười trước mặt Được vỗ về, âu yếm, yêu thương

Cũng có người sẽ thương em thôi

Hãy cứ sống vì mình đi em ơi Đừng bận lòng vì  những ngày xưa nữa Cũng đừng vì một đôi lần dang dở Mà nỡ lòng nào em chọn sống cô đơn.

Người thương

Người ta thường hỏi tôi sao lâu nay vẫn còn lặng im như vậy?. Người không biết thì tò mò, người biết chuyện lại không biết khuyên gì?.

Khắc khoải...

Đêm ở đây tĩnh lặng vô cùng, một mình với cái máy tính. Hết vào fb, zalo rồi lại lên blog cũng chỉ để viết những tâm tư tình cảm của mình. Có lẽ sâu sắc luôn là thua thiệt, cứ nhìn hoài về xưa cũ dù hiện tại giỏi diễn như nào thì sâu thẳm niềm đau vẫn đang còn le lói. Nước mắt cứ rơi, từng dòng chữ trên bàn phím lại hiện ra dày đặc, cũng không hiểu sao cảm xúc của mình nhiều như vầy. Đọc, nghĩ mãi mà nào có biết.

Gặp gỡ

Tiếng chân bước vào thềm, tiếng trẻ con ới à... và, giọng nói quen thuộc cất lên. Khuê bước ra ngoài, giật mình dù cho trong thâm tâm cô biết được rằng điều gì đến sẽ đến.

Duyên

Đêm - một mình trong phòng lặng lẽ, ngồi ôm máy tính cả tiếng đồng hồ. Tiếng rao bán bánh thưa dần, màn đêm ở đây tĩnh mịch thật. Yên tĩnh một cách lạ lùng. Mới đó mà cũng đã hơn một tháng về đây, chưa đủ để cô có thể quen với hàng xóm, chưa đủ để cô có thể nói chuyện với tất thảy mọi người ở cạnh kề. Sáng đi sớm, tối về trễ. Lâu lắm rồi, cô mới có cảm giác một mình tận hưởng một buổi tối riêng cho mình.

Chênh vênh

Có những đợi chờ trong hạnh phúc nhưng cũng có những chờ đợi trong khắc khoải niềm đau. Không phải vì người ta hết thương, cũng không phải vì thương không đủ mà đó là khi ta bắt buộc phải quyết định chia xa dù cho vẫn còn đong đầy cảm xúc.

Người cũ

Đang ngồi say sưa đọc lại những bài viết của mình từ những năm trước, nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa. Cô đưa tay với ly nước lọc để uống, bất giác nhìn lên người ngồi đối diện mình nãy tới giờ là người quen. Chén nước vô tình làm ướt áo, tay run run cô lấy khăn để lau. 

Có những ngày

Có những ngày cả thế giới như quay lưng lại với chính bản thân mình. Tất thảy mọi thứ đều trở nên xa lạ, tất cả những mối quan hệ trở nên trống rỗng. Trống một cách lạ thường! Một mình với bao nhiêu ý niệm, một mình với khoảng ưu tư. Một mình chạy đua với con chữ và bản thân mình cảm thấy đơn độc ở chốn nhân gian.

Ngày xa anh...

Đừng hỏi em rằng em sống ra sao Từ cái ngày anh đi không lời để lại Em sống tốt hay chỉ là tồn tại Vui hay không... anh hỏi để làm gì?

Chờ...

Màn đêm buông xuống từ lúc nào, list nhạc cũng hết từ bao giờ. Nhìn xuống đồng hồ thì cũng đã là 20h. Bụng bắt đầu cồn cào, điện thoại mấy tin nhắn đến từ lúc chiều mà cô mảy may không biết.

Cô gái ấy

Cô gái ấy chọn cách sống lặng im Không phải vì không biết thương biết nhớ Mà cuộc đời có bao điều trắc trở Cô sợ rằng lại dang dở tình yêu