Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Bức thư cha gửi con

(Chuyển thể từ bức thư gửi con của một nhà kinh tế Đài Loan Tôn Vận Tuyền)   Con ơi,trên nẻo đường đời, Vô thường phúc họa ta thời biết đâu? Cha viết cho con vài câu, Mong con ghi nhớ,khắc sâu trong lòng… Nó là đúc rút bao năm, Là thành,là bại cha tìm được ra… Để con tỏ lối đường xa, Khỏi con lầm lạc khi ra trường đời… -Những ai không tốt con ơi, Đừng bận tâm nó mất thời giờ thôi. Bởi vì người sống trong đời, Chẳng ai nghĩa vụ làm người tốt đâu. Cha,Mẹ! con nhé khắc sâu, Duy nhất người tốt...dãi dầu với con… - Chữ Tín con giữ luôn luôn, Nhưng bắt người khác,họ buồn đó nghe. Con luôn tốt với bạn bè, Nhưng bắt họ tốt,chớ nghe con à! Với người đối xử thiết tha, Nhưng người đối lại… đừng mà bận tâm. Mong con hiểu,kẻo sai lầm, Xác định được thế thì lòng thảnh thơi… -Không ai duy nhất trên đời, Không thể thay thế!Con thời nhớ nghe. Cũng như không có vật gì, Phải cần có nó…con thì lầm to. Cho nên chẳng phải so đo, Nếu con mấ...

Tháng 12....anh

Nếu một người mà yêu ai đó, người ta sẽ sẵn sàng nhớ đến ai kia trong bất cứ hoàn cảnh gì. Người ta sẵn sàng thờ ơ với những cây si ngày đêm trồng trước cửa nhà mình chỉ để mong muốn ở bên ai đó thật lâu. Có lẽ, tình yêu cao đẹp thế, yêu không cần lí do, không cần biết vì gì mình yêu và do đâu mà tình cảm mình dạt dào thế. Nó quá thiêng liêng để ta biết được rằng tình yêu là phương thuốc đắng, cay, ngọt, bùi nhưng ít ai có thể vượt qua được tình cảm ấy. Mình quen nhau cũng trong một ngày tháng tư oi ả, cái nắng đầu mùa không kém phần gay gắt để cho chúng mình thờ ơ với những gì hiện hữu xung quanh. Là những câu chém gió không đầu không cuối Là những đợi chờ vào giờ hoàng đạo để người kia onl Là những nghĩ suy vu vơ khi tìm hoài không thấy ánh đèn bên kia sáng Là ngồi đọc lại những dòng tin nhắn cũ của người ta, bất giác cười Phải chăng, ta đang yêu. Tình cảm trong ta chết dần theo năm tháng, chết dần theo mối tình đầu mà ta đã quá kì vọng vào nhiều. Mọi tin tưởng như vỡ òa, nhưng ta ...

Con, mệt mỏi khi phải gồng mình mạnh mẽ

Đã nhiều lần con gục ngã, thật sự con bất lực trước mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Tìm về với gia đình, con lại sợ mỗi lần con nhớ về, ở Hà Nội nhưng lòng con lúc nào cũng như lửa đốt. Bao nhiêu tâm sự nỗi niềm con chẳng biết giấu vào đâu. Mạnh mẽ, tự lập là bản tính của con. Nụ cười luôn nở trên môi cũng là do con lập trình sẵn, vì thế ấn tượng về con bao giờ cũng là một người hay cười và bình yên. Con mang một ít lạnh lùng, một ít quan tâm, một ít tò mò, một ít hối tiếc của tuổi trẻ để bước trên đường đời. Hành trang bao giờ cũng nặng trĩu đôi vai, ấy thế mà con vẫn cứ phải cười thật nhiều, cười thật to. Cố gắng tỏ ra mình là một người không hề biết buồn để che mắt những người cạnh bên.

Hạnh phúc

Hạnh phúc đơn giản lắm. Sao cứ tìm đâu xa. Đó là mỗi sáng dậy Anh ngửi thấy mùi hoa. Anh cảm thấy nắng ấm, Nghe chim hót trên cành, Ngồi nhâm nhi bữa sáng Vợ chuẩn bị cho anh. Anh nghe con làm biếng, Đòi cái nọ, cái này, Hoặc cười thầm khi vợ Cố ý chạm vào tay. Đại khái là như vậy. Toàn những điều bình thường. Bình thường mà cảm động, Thấm đẫm tình yêu thương. Những điều bình thường ấy Anh luôn có hàng ngày, Nhưng anh không nhận thấy Nên nặng mặt, chau mày. Nghĩa là anh từ chối Hạnh phúc của chính mình. Tức là cũng từ chối Hạnh phúc của gia đình. Lý do thật đơn giản: Anh không biết ngửi hoa, Không cảm thấy nắng ấm, Nghe chim hót sau nhà. Không biết con làm biếng Hay vợ cố chạm tay Là hạnh phúc to lớn Anh có ở đời này. TBT

Tình yêu và một vài suy nghĩ.

Nếu, một ngày... người mà bạn yêu nhất rời bỏ bạn mà đi? Hãy khóc, hãy hét lên thật to...và rồi sau đó, hãy sống thật tốt, xếp nó vào quá khứ để không ảnh hưởng tới hiện tại và tương lai. Đừng bao giờ hỏi cho bằng được lí do mà người ta bỏ mình. Bởi, lúc yêu không có lí do thì chia tay cũng thế. Lí do chỉ là cái cớ để làm ta đau thêm thôi Đừng khóc lóc trước mặt người ta, đừng khiến người ta thương hại mình vì những giọt nước mắt, những hành động yếu mềm... mà người ta trở lại với mình. Trong tình yêu không có thương hại, không có sự ban ơn. Sẽ không hạnh phúc nếu cứ ở bên một người thương hại chứ không yêu mình. Nếu người ta còn yêu bạn, người ta sẽ chẳng bao giờ bỏ bạn mà đi. Nên đừng có níu kéo một tình yêu mà tính từ thời điểm này chỉ xuất phát từ một phía mà thôi. -Nếu, người yêu bạn nói rằng: em rất tốt, nhưng anh rất tiếc. Thì thật ra anh ta đang nói dối, có thể là để nịnh bợ bạn cho bạn an lòng, dễ dàng nguôi ngoai hơn khi mà tình cảm của bạn không được đáp trả. Bởi rằ...

Hai màu cuộc sống

Những buổi chiều tà là những buổi chiều đáng nhớ, cảnh phố xô bồ ồn, nhịp sống cứ quay cuồng, con người dường như cũng dần quên đi những bình yên vốn có của nó mà sống vồn vã hơn, hời hợt hơn. Cảnh đường phố kẹt xe như mắc cửi, cảnh những bà những mẹ vội vã tạt qua chợ mua thức ăn để kịp bữa ăn cuối ngày, cảnh những em bé bi bô tập nói hay tập đi, hay những cô cậu sinh viên nắm tay nhau dạo quanh đường phố, công viên. Tất cả những tưởng rằng thế là hạnh phúc, no đủ.... tất cả, những tưởng rằng viên mãn cho những thứ xa xôi hơn đang đợi chờ trước mắt. Nhưng, ít có ai ngờ rằng sau những buổi chiều đường phố vốn náo động kia là cuộc sống lam lũ của những đứa em thơ, những mảnh đời khốn khổ le lắt với cuộc sống trần tục lắm đau thương Ai cũng bảo cuộc đời giống như là chuyến đi, những chuyến đi mà không hứa hẹn được điểm đến và ngày về của nó là đâu. Chuyến đi của những may rủi, của những tham, sân, si mà con người khó lòng thoát khỏi. Nhưng chuyến đi ấy, dạy cho ta biết bao nhiêu điều, ...

Thảm cảnh sinh viên

Bác chủ nhìn con bác chủ cười Con nhìn bác chủ muốn khóc thôi Không trả tiền trọ thì không được Trả tiền trọ rồi con xót lắm bác ơi. Ba nghìn năm đó con phải trả Một số điện thôi- con rụng rời Trong khi nhà bác trả nhà nước Có nghìn sáu thôi- lãi gần đôi. Mỗi tháng năm nghìn- có là nhiêu Một bữa ăn sáng đáng bao điều Trả tiền rác đã không chẳng ổn Con sinh viên mà, kêu thấu ai. Mười nghìn số nước- mới lạ thay Nước vàng như kiểu của C2 Giếng khoan có khác: giun và dế Ngậm ngùi chát đắng biết kêu ai Chưa kể trong phòng mỗi nồi cơm Quạt điện thi thoảng mới đưa dùng Ấy thế mỗi tháng nửa yến điện Đau lòng-đi kiện, bác có hay. Hai buổi đến trường nghĩ tối thôi Tháng mười khối nước: thật như chơi Trong khi một khối là ngàn lít Chả nhẽ phòng con thành bể bơi.

Tình yêu

Người ấy đến, và bạn Vờ không quan tâm nhiều. Người ấy đi, lại nhớ, Thì đúng là bạn yêu. Mở hộp thư điện tử, Cái bạn đọc đầu tiên Là thư của người ấy, Thì bạn yêu, tất nhiên. Bạn có một cặp vé Đi xem phim buổi chiều. Bạn nghĩ đến người ấy, Thì đúng là bạn yêu. Bạn nói “Chỉ là Bạn”, Mà nhớ “bạn” suốt ngày. Tức là đang yêu đấy, Mà yêu nhiều mới gay. Đọc bài này, tư lự, Bạn đang nhớ đến ai, Thì bạn yêu người ấy. Cứ tin đi, cấm sai. Tình yêu thật kỳ diệu. Món quà của bề trên. Đừng sợ, đừng né tránh. Vậy nhé, cứ tự nhiên. Thái Bá Tân

Con chim không biết bay

Vua Ả Rập Xê-út Được ông bạn châu Phi Tặng một con chim quí, Hiếm và đẹp cực kỳ. Có điều con chim ấy, Quí và hiếm vô cùng, Từ khi đem về nước Và được đưa vào cung, Nó chỉ ngồi một chỗ, Ủ rũ trên cành cây. Ăn và ngồi một chỗ, Lười biếng không chịu bay. Chim khi bay mới đẹp. Nên vua không tiếc tiền Mời người đến đàn hát, Nó vẫn cứ ngồi yên. Cả pháp sư, vũ nữ Và những tiếng vỗ tay Cũng không thể làm nó Một lần cất cánh bay. Cuối cùng, thử hết cách, Một quan lớn đại thần Cho người sang làng cạnh Mời một bác nông dân. Lát sau, vua hậm hực Như mọi lần, ra ngoài, Chợt thấy con chim quí Bay lượn trên đầu ngài. Đúng là nó tuyệt đẹp, Lông sặc sỡ nhiều màu, Lúc bay cao, lúc thấp, Xòe đuôi rồi nghiêng đầu. Vua ngạc nhiên, liền hỏi: “Ai bắt được nó bay?” Bác nông dân cúi lạy Rồi đáp lại thế này: “Bẩm con, tâu bệ hạ. Thực tình đơn giản thôi: Con chỉ lấy dao chặt Cành cây nó đang ngồi!” * Ta, con người, thực tế, Được sinh ra để bay, Thế mà ta lười biếng, Ngồi một chỗ suốt ngày. Ta bỏ nhỡ cơ hội Chỉ v...

Hòn đá giữa đường

Một bác nông dân nọ, Trời chưa sáng, đầy sương, Đi chợ, vấp hòn đá Nằm ngay chính giữa đường. “Hòn đá lớn như thế, Ai để đây, làm gì? Vấp ngã nguy hiểm lắm.” Ông cằn nhằn, rồi đi. Buổi tối, bà bán sữa Vấp phải hòn đá này. Bà đã né tránh nó Khi nhìn thấy ban ngày. Bà nguyền rủa hòn đá, Vội vã tránh ra xa, Rồi gánh sữa đi tiếp, Bực mình đến tận nhà. Suốt mấy ngày hòn đá Nằm chềnh ềnh giữa đường. Nhiều người thấy, né tránh, Nhiều người vấp, bị thương. Ai cũng nguyền rủa nó, Thế mà rồi không ai Chịu khó cúi xuống đẩy, Hay kéo nó ra ngoài. Cuối cùng, một giáo sĩ Vừa giảng đạo làng bên, Nhìn thấy, xắn tay áo, Kéo nó sang một bên. Xong, ông thấy mảnh giấy Chỗ hòn đá, giữa đường: “Vì việc làm tốt ấy, Con sẽ lên thiên đường.” Ông giáo sĩ quỳ lạy, Tạ ơn Đức A-la, Rồi khăn gói đi tiếp, Vui cho đến tận nhà. * Nói, ai cũng nói được, Mà thường nói rất hay. Làm mới thực sự khó. Xấu tốt ở chỗ này. Thái Bá Tân

Thay vợ làm đàn bà

Có một anh chồng nọ Than trách đời đắng cay, Rằng cứ phải đều đặn Đến công sở hàng ngày. Rằng làm đàn ông khổ, Vì là anh chủ nhà, Mọi việc phải lo nghĩ, Không sướng như đàn bà. Và rồi một tối nọ, Anh cầu chúa ban ơn Cho được đổi làm vợ, Hy vọng sống nhàn hơn. Chúa động lòng trắc ẩn, Hứa sẽ giúp anh ta. Thế là anh chồng ấy, Sáng dậy thành đàn bà. Trời còn chưa sáng hẳn, Anh đã ra khỏi phòng, Xuống bếp làm bữa sáng Cho con và cho chồng. Rồi quét tước, giặt dũ, Rồi rửa bát, lau nhà, Trăm thứ việc vặt vãnh, Vốn chức phận đàn bà. Rồi cuống cuồng chuẩn bị Đưa thằng con đến trường. Rồi phải vào siêu thị Mua bánh, bơ và đường. Rồi thuê người cắt cỏ Cả trước và sau nhà. Rồi gặp trưởng khu phố, Rồi tưới mấy bồn hoa. Làm chưa hết công việc, Loáng một cái, tối ngày. Lại hùng hục vào bếp, Cứ luôn chân, luôn tay. Rồi loáng một cái nữa, Đã mười một giờ đêm. Mệt rã rời, muốn ngủ, Chồng lại đòi tòm tem… Ôi khốn nạn, khốn khổ Cái thân phận đàn bà. Sau một ngày “trải nghiệm”, Bây giờ mới hiểu ra. Lén, kh...

Một cách nhìn

Ngay từ khi chương trình trở về từ kí ức được phát lên truyền hình thì đã dậy lên một làn sóng vô cùng mạnh mẽ. Và hơn hết, nó khiến con tim của triệu triệu người bất an, ngày đêm mong ngóng diễn biến như thế nào? ai sẽ là người chiến thắng trong vụ đình đám này? luật sư Triển hay là nhà báo Thu Uyên. Với học hàm tiến sĩ luật học, chắc mọi người ai ai cũng phải trầm trồ về vốn học uyên thâm của ông Triển. Và, người ta càng phục hơn nữa khi ông là một luật sư có tiếng. Đó phải chăng là sự ngưỡng mộ với một nhân tài. Thu Uyên-nhà báo biết đau nỗi đau của nhân dân. Một nhà báo xinh đẹp với chất giọng truyền cảm như gõ vào tim mỗi chúng ta. Ở chị, ta biết đến với một niềm tự hào, kính trọng bởi con người có trái tim bao dung. Như đã từng nói, nếu bạn thích một ai thì bạn dễ dàng theo người đó, và đôi khi còn là cái thói a dua không cần biết đúng sai. Thế nên, trong cuộc chiến này, chúng ta cũng sẽ thấy rõ ràng và sắc nét khi mà thần tượng của ông Triển hay thần tượng của chị Uyên có nhữn...

Giới trẻ và hàng Trung.

Nếu bạn yêu, quý.... nôm na làm có cảm tình với ai đó, thì chắc hẳn là bạn sẽ luôn ủng hộ người đó hết mình. Và, nếu bạn không ưa ai đó, thì có lẽ để đồng hành với người ta thật là khó, bức bối cho bạn có phải vậy không? Nhìn cái tiêu đề, chắc bạn cũng phải giật gân lên vì sao hôm nay tôi lại chú trọng một việc mà báo đài chả hề động đến. Nhưng xin khoan, cứ từ từ đọc rồi bạn sẽ hiểu lí do vì sao tôi lại chọn đề tài này. Đáng nhẽ ra chả nói, bởi nói cũng được quái gì đâu. Nhưng mà không nói thì không có chịu được. Thôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.... để nói lên cái ý nghĩ của mình. Mạng xã hội là một công cụ đắc lực cho giới trẻ gửi gắm những tâm tư tình cảm, gắn kết người với người hơn và cập nhật tin tức một cách nhanh nhất có thể. Mạng xã hội đang ngày càng lấn đến cuộc sống thật của chúng ta một cách báo động..... hầy, khổ không cơ chứ, khi mà cả ngày có thể ngồi ôm máy tính mà chả bước chân ra khỏi phòng, tầm nhìn xa không quá dãy trọ hay là ngôi nhà mình đang ở. Nói gần nói xa chẳn...

Việt Nam của tôi

  Châu Âu có thể đẹp. Mỹ có thể tuyệt vời. Nhưng Việt Nam là nước Tôi được sinh làm người. Và tôi sẽ ở lại, Chết trên mảnh đất này. Vì nó là Tổ Quốc Cha ông bao đời nay. Mỗi người một hoàn cảnh. Ở Mỹ hay châu Âu, Tất cả con dân Việt, Cho dù đang ở đâu, Theo “tiếng gọi hoang dã” Luôn hướng về quê nhà, Với bát canh rau ngót, Đĩa dưa và bát cà. Với ngôi chùa cổ kính, Với bàn thờ tổ tiên Ruộng lúa xanh bát ngát Và những đầm hoa sen. TBT

Bưng mồm bịt mũi

Mấy ngày hôm nay chả buồn động đến một trang báo nào, cũng chả cần biết thông tin chính thống và thông tin không chính thống rơm rạ ra sao. Ngồi ngẫm nghĩ sự đời, vắt óc lên mà suy nghĩ những gì mình đã làm, những gì mình chưa làm được và những gì mình đã chửi có hề oan gia cho một số thành phần nào đó hay không? Chả còn sức để thêu nên một bức tranh màu hồng như những người thường mơ mộng viển vông, cũng chả còn trí để mà lao tâm theo một vấn đề ầm ỉ của giới sâu bi như con loăng quăng nay nổi mai chìm. Thôi thì, ngồi câm miệng, hướng mắt nhìn về xa xăm, một nơi mà bất kể ai ai cũng biết-nơi đó chỉ có thể là bức tường lạnh lẽo vô cảm mà thôi. Vẫn là một câu: nói là quyền của tôi-phản biện luôn là quyền của bạn. Ý kiến của bạn, tất nhiên là tôi sẽ nghe-tuy nhiên phần lĩnh hội hay không thì điều đó còn tùy thuộc vào quan điểm của tôi. Bởi tôi không từ bỏ những đứa con tôi sinh ra để đi nhận con bạn về làm con cho mình. Như thế cay lắm, làm sao mà nuốt được đây. Dĩ nhiên tôi vẫn c...

Một chút nghĩ suy.

Bạn có thể khóc huhu cho cái suy nghĩ của tôi-hoặc cũng có thể cười lên khoái trá khi thấy tôi suy nghĩ những điều tưởng chừng ngu ngốc đó. Nhưng tôi vẫn vậy, vẫn cứ nói-theo một quan điểm của tôi-dựa trên những gì tôi biết, tôi hiểu và dĩ nhiên tôi sẽ làm. Hành động ấy sẽ là nói-bởi nói là quyền của tôi-phản biện luôn là quyền của bạn. Có những tờ báo nổi-rất chi là nổi, nhưng chỉ nổi với một bộ phận học sinh-sinh viên và những thành phần vắt mũi chưa sạch. Sự xuống cấp của báo chí hay là sự a dua theo thời đại để đạt được những lợi ích của việc làm báo mà quên đi những giá trị của mình, đã làm vấy bẩn thêm ngành nghề truyền thông nước nhà. Tôi chả cần phải giấu cái gì. Vâng, đích thị là tôi đang nói tới 24h,kenh14,phunutoday....những trang báo chuối-tưởng chừng là không thể chuối hơn được nữa. Nhà báo, nghề mà nghe oách với biết bao nhiêu ngành nghề khác-bạn có quyền vểnh mũi lên khi đi đến một hiện trường mà người dân không được vào chỉ đơn giản với câu nói: tôi đang tác nghiệp. Và,...

Một ngày đáng nhớ.

Chú lái xe và chú phụ xe bus 11-người chú mà để lại ấn tượng trong con rất nhiều. Chú không phải là giúp con về mặt tiền bạc nhưng chú đã cho con thấy được rằng giá trị của nụ cười, của tinh thần lớn như thế nào. Chú ân cần chỉ đường con từng li từng tí, chú dặn dò con phản đi hướng nào cho đúng. Trong lòng con cảm kích vô cùng. Những người chú với hành trình trên từng chuyến bus, phải gồng mình lên làm việc trong những giờ cao điểm, chen chúc từ đầu đến cuối xe để kiểm tra đã đủ vé chưa. Dù mệt là thế, nhưng chú vẫn nở nụ cười trên môi. Chú công an ngồi nghiêm nghị trên bàn làm việc, đôi mắt nhìn về một nơi nào đó, nghe chiều xa xăm lắm nhưng cũng đâu có xa xăm. Con bước lại hỏi: ''chú ơi, cho con hỏi giấy ủy quyền này có cần phải có dấu của ủy ban xã nữa không?'' chú chả thèm nhìn con, trả lời với con nghe chừng là bố thí lời nói:'' lại hỏi chị''. Con hỏi chú lần nữa: '' chị ngồi đầu kia phải không ạ''. Chú chẳng nói chẳng rằng, vẫn là ...

Con trai

Người ta thường bảo con trai mạnh mẽ, khô khan. Nhưng với tôi, điều ấy tôi thấy hoàn toàn trái ngược với những gì tôi thấy. Có lẽ vì tôi hiểu hay là chẳng hiểu gì về con trai nên mới đưa ra nhận định vu vơ. Nhưng kì thực, con trai luôn là một món quà vô giá mà tạo hóa đã ban cho cuộc đời này. Món quà ấy hấp dẫn trí tò mò của tôi, và cũng đã từng làm tôi ao ước một ngày nào đó tỉnh dậy mình biến thành một thằng con trai để có thể mạnh mẽ, bay nhảy tung tăng. Để có thể làm những điều to lớn hơn, vĩ đại hơn mà con gái không dám làm. Thật hạnh phúc, bên cạnh tôi luôn có những người bạn-những thằng con trai tuyệt vời. Và, bên cạnh họ tôi cũng hiểu được rằng không phải khô khan mới là con trai bởi những người bạn ấy của tôi không những khô khan mà còn tình cảm. Họ cũng rất dễ thương. Con trai- người mà mang lại cho tôi  những nụ cười vui vẻ, những lo âu nhưng cũng là người lau đi những giọt nước mắt trên gò má mỗi lần tôi buồn. Tôi đã từng thấy nước mắt của những thằng con trai, nước m...

Cõi lòng

Nó-một mình lang thang giữa đất trời Hà Nội, lòng ngổn ngang với bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Phải chăng, lòng người quá đa nghi để rồi khiến nó rơi vào vực sâu của nhung nhớ, lãnh đạm và khổ đau. Nó quen anh trong tiết trời mùa hạ, cái nóng mùa hè cũng chẳng bằng cái nóng đang âm ỉ cháy dần trong con tim nó. Chia tay người yêu, người mà những tưởng sẽ cùng nó đi hết mọi chặng đường gian nan, người mà cùng nó sẻ chia bao ngọt bùi. Thế giới quanh nó chỉ còn là xám xịt của những u tối, lòng tin mất dần, tình yêu với nó giờ cũng như là những món đồ xa xỉ. Quanh nó chẳng còn gì, đổ vỡ, vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Mỗi đêm, mân mê chiếc điện thoại, nhìn lại số cũ mà lòng nhói đau. Muốn nhắn tin, muốn gọi điện nhưng lòng tự trọng không cho phép, đành gạt nước mắt, cắn răng chịu đựng một mình trong căn phòng nhỏ. Và rồi anh đến, như là một cơn gió vô tình thổi qua cho người bộ hành trên sa mạc. Anh nhẹ nhành, nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. Anh luôn là anh, giữa đời thường vẫn sáng lung...

Đời- là những chuyến đi

Sự sống luôn bắt đầu từ cái chết Hạnh phúc cũng dẽ bắt đầu từ khổ đau Đời luôn là một chuyến đi, một hành trình dài vô tận mà ta phải kiếm tìm, am hiểu-nếu bỏ giữa chừng thì thành quả của nó cũng như là hư không. Sinh ra- những bước đi tập tãnh đầu đời. Không vững, nhưng bắt đầu từ đó ta đã khẳng định được mình, một cái tôi giữa xã hội này. Bước đi đầu đời, bước đi vụng về yếu đuối, bước đi luôn có người thân bên cạnh vỗ về, an ủi, động viên. Ta vấp ngã, ta tự đứng lên trên đôi chân của mình. Nhìn về phía trước, rồi vẫn rảo chân bước tiếp, ý chí vẫn không chùn. Lớn lên, những bước đi ấy có phần mạnh mẽ hơn xưa, những bước đi chắc nịch. Bước đi của chắc chắn khi ta bước vào đời. Ở bước đi ấy, với bao nhiêu là ước mơ, hoài bão với cuộc đời. Ta bước khỏi vòng tay cha mẹ khi vừa đủ lông, cánh. Một bầu trời tự do cho ta tha hồ vùng vẫy. Bầu trời của ta, của những vì sao, của những gì đẹp-tinh túy nhất. Và, ở bầu trời ấy, ta tự do tung hoành, tự do khám phá mà chẳng cần sợ sự can ngăn của ...