Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Buồn, điểm vui vơ

trách dân số Việt Nam cứ tăng lên vùn vụt, người ươm mầm cho đất nước còn nghĩ ra những bài toán độc nhất vô nhị này thì đừng hỏi vì sao lại: Ông ngoại tuổi 30.  Ra ngoài nghía những em phổng phao, căng căng quả bưởi, độ vồng của mông thì miễn bàn, tử hỏi ai đó xem mà không xuýt xoa. Mặt hoa da phấn, nhớn tướng hẳn hỏi, cứ ngỡ là qua chuyện trăng hoa, sẽ chẳng là gì, ai dè sau đêm sung sướng  mới té ra là em nó mới có mười lăm, đành cắn chịu đựng ngồi bóc lịch cho hết phần xui xẻo. Tri thức không chịu nổi mức lương không đủ tiền mua sữa cho con, về quê chỉ có việc bèo bọt, đành lập nghiệp ở môi trường quốc tế. Vẫn không quên làm giàu cho quê hương và cho nước bạn. Ta gọi đó là hiện tượng chảy máu chất xám. Thử hỏi, một năm có biết bao nhiêu gái nước mình ra nước ngoài hành nghề mại dâm? thì đó là chảy máu gì?                                               ...

Cảm ơn anh- nhà báo giàu tình thương

Bức ảnh đẹp nhất trong số những bức ảnh đẹp về anh- nhà báo của nhân dân Tôi đã từng mơ ước mình sẽ thành nhà báo để đi khắp mọi nẻo đường, bước đi của tôi sẽ in dấu trên mọi miền tổ quốc. Tôi sẽ ngợi ca những cảnh đẹp núi rừng đơn sơ mà hùng vĩ, tôi sẽ đến những bản làng viết về nét đẹp của những người dân vùng cao. Và, hơn nữa điều mà tôi muốn nhất đó là tôi sẽ viết bài kêu gọi những tấm lòng nhân ái hướng về quê hương, khúc ruột miền Trung nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Bởi, nơi đây thiên tai nhiều, quanh năm oằn mình với bão, lũ… công sức của người dân một năm có thể trở thành trắng tay khi một cơn bão đi qua. Nhưng, hơn hết, tôi muốn tôi là người đầu tiên của mảnh đất Xuân Lộc-Can Lộc – Hà Tĩnh viết về nơi mình sinh ra, vì nơi tôi lớn lên có nhiều nhà báo thật, nhưng tôi chưa một lần thấy họ viết về mảnh đất ấy, cho dù nơi đây cũng chẳng khá khẩm gì. Có lẽ vì điều đó mà ước mơ trở thành nhà báo cứ lớn dần trong tiềm thức tôi. Nhưng có lẽ, duyên với báo chí chưa bén để tôi có ...

Viết cho anh, những ngày cuối thu.

Hôm qua, hôm nay và chắc hẳn ngày mai, dù thế nào đi chăng nữa tình cảm của em vẫn mãi dành trọn một người. Một người mà ra đi mãi không trở về, một người mà bất chợt đến và bất chợt đi trong cuộc đời em. Một người mà cho em nụ cười giữa những ngày giông bão, cho em thấy ấm lòng khi nghĩ về người và cho em biết yêu thương là như thế nào. Nước mắt em rơi cho một mối tình dang dở, đọng lại ở khóe mi kia là nỗi buồn sâu thẳm từ tận con tim. Biết làm gì đây khi em chơi vơi giữa hai đầu thương nhớ, biết làm gì đây khi âm dương chia cắt đôi đường. Mùa thu này và mãi các mùa thu sau anh cũng chẳng thể cùng em đi hết được nẻo đường, anh cũng chẳng thể cùng em lang thang trên những con phố quen thuộc... mà đó, chỉ có thể là em, một mình em đơn độc giữa dòng đời nghiệt ngã, một mình em vô định giữa những chốn hư vô. Và đó, mình em với nỗi nhớ khôn nguôi, với một bóng hình đáng nhẽ ra phải là của quá khứ. Anh à, Hà Thành đang chuyển mình sang lạnh, cái lạnh đầu mùa khiến em nhung nhớ, rất gần ...

Cát Tường

Mấy hôm này hễ vào internet là đập vào mắt vụ án bác sĩ vứt xác nạn nhân ở sông Hồng. Mà đớn đau thay, y đức ngày càng xuống cấp, vì lợi nhuận, vì đồng tiền và vì không phải bóc lịch, đếm thời gian ở ngôi nhà kín mít hàng vạn thế kỉ ánh sáng cũng chẳng chiếu vào được nên y đã có hành động trái ngược với luân thường đạo lí. Nhưng, cũng thật là bất công nếu chỉ nhắc mỗi mình y mà lãng quên đi những đồng phạm thiển cận của y. Cát tường, chỉ sự may mắn. Ấy thế mà giờ đây nhắc đến Cát Tường  là tang thương, y đức của y-bác sĩ  lại hiện lên trong đầu các bạn-và tôi. Người ta thường nói, người trong cuộc luôn không tỉnh táo nên sẽ dẫn đến những hành động ngu si, làm mà không nghĩ đến hậu quả. Nhưng sao, những người bên cạnh y cũng ngu si vậy? chả nhẽ họ không đủ tỉnh để khuyên y, mở cho y một hướng giải quyết khác... hay chỉ vì đồng tiền mà họ nhẫn tâm cướp đi sinh mạng một người, tiền lớn vậy sao? Còn chị bộ trưởng? chị nghĩ gì về vấn đề này? sốc ư? ai cũng sốc có trừ gì chị đ...

Lãng quên

Trong lớp học, giáo sư hỏi sinh viên Rằng tình yêu- đối nghĩa nó là gì? Ừ sinh viên mỗi người đều như một Chắc hẳn là sẽ ghét thưa thầy. Ông thầy giáo lặng im trong phút chốc Rồi nhẹ nhàng hỏi lại các sinh viên Nếu không yêu, mà ghét thì đúng đấy Nhưng chắc hẳn điều ấy cũng chẳng hay Đã không yêu nhưng mà vẫn cứ ghét Cho dù năm hay vài chục năm sau Mình vẫn ghét bởi vì mình đang nhớ Nhớ người mà minh đã từng thương yêu Sẽ bất hạnh nếu bạn gặp một người Mấy mươi năm xa cách bèn lại hỏi Ông là ai, xin lỗi tôi không nhớ Có lẽ nào ta đã từng gặp nhau Nhưng hạnh phúc với bạn biết chừng nào Khi bạn hỏi một người từng ghét bạn Người ấy nhớ họ tên và từng việc Bạn đã làm với những người xung quanh Thế đấy nhé, nếu cứ ghét một người Là ta cứ phải nhớ hoài nhớ mãi Đem theo mình là những điều tức tối Những u mê, những ghen ghét một người Nếu không yêu thì có thể lãng quên Vứt đi hết những điều hay và dở Bắt đầu mới một lịch sử rất mới Của cuộc đời chẳng có tên người ta. Thế đấy nhé các bạn...

Chú với bác

Bác biết không, những ngày buồn-đen tối Nước mắt rơi, tan nát tận cõi lòng Bác đã đến âm thầm và lặng lẽ Kể chú nghe cuộc sống ở trên đời. Bác biết không những chiều hoàng hôn ấy Chú mỉm cười, hướng mắt về phía xa Chú vui vẻ, con tim chú tĩnh lặng Bởi là vì, nhớ bác-chú theo lời Bác biết không, mặc dù chưa gặp bác Nhưng thương yêu vẫn cứ lớn dần dần Cho dù đó là tình thương chú bác Là nốt nhạc của tình bạn online Chú vui lắm mỗi lần bác nhắn tin Bác inbox hay là sờ ta tút Chú ngẫm nghĩ, đọc đi và đọc lại Cười một mình-có phải là chú ngây Biết rằng bác đã có nửa thứ 2 Chú với bác chỉ là em là bạn Nhưng tình cảm nào đâu có giới hạn Biết lỗi lầm nhưng cứ thế vẫn yêu.

Chiều mưa Can Lộc

Chiều mưa nào em dắt tay anh Về Can Lộc quê hương em đó Anh níu tay em thì thào hỏi nhỏ Mưa thế này có làm ướt hồn quê. *** Trên quê nghèo những mái nhà đơn sơ Em đã sống ngày xưa-ngày thơ ấu Cùng đám bạn hát đồng dao, ví dặm Cũng mưa chiều nho nhỏ như hôm nay *** Đồng Lộc đây, Ngã ba anh hùng đây Mười cô gái trắng trinh đang nằm đó Anh thắp nhang ngút từng ngôi mộ trắng Rưng rưng lòng, nước mắt chảy vào trong. *** Mai xa rồi, nhớ Can Lộc quê em Một chiều mưa anh về thăm quê ấy Một nụ cười tươi nguyên lòng vẫn đợi Một chiều nào anh về với quê em. Hoa Trong Bão

Này con, Người là một huyền thoại

Này con, vị cha già của dân tộc, vị tướng tài ba của dân tộc là đây- Người là một huyền thoại của dân tộc Việt Nam - Đại tướng Võ Nguyên Giáp.  Này con, con biết không, Người đã sống một cuộc sống nhân sinh, một khí phách hiên ngang, một tầm nhìn chiến lược… và, cho đến giờ phút cuối của cuộc đời, Người vẫn giữ vững được phong thái và tinh thần của mình. Dũng cảm, quả quyết, ngang tàng nhưng cũng rất dung dị trong đời thường. Này con, con sinh ra trong thời bình, sinh ra trong bối cảnh nước nhà êm ấm, không có đau thương của chiến tranh, vết thương chiến tranh ngày nào cũng đã dần dần tàn phai theo thời gian, chỉ có kí ức của những người lính thì vẫn còn sống mãi. Nhưng, ta vẫn muốn con nhớ mãi những lịch sử hào hùng của dân tộc, nhớ những anh hùng ngã xuống để tô thắm thêm cho đất mẹ, nhớ những trận đánh oai hùng của dân tộc ta để từ đó con biết yêu và quý thêm mảnh đất mà con được sinh ra, tự hào hai tiếng Việt Nam . Này con, con có thể làm những việc mà con thích, con có t...

Vì sao học sinh ngày càng kém môn văn?

Vì sao học sinh lại ngày càng học kém môn ngữ văn: Theo tôi nghĩ đó một phần cũng là do thầy cô giáo, hiện nay, thầy cô giáo tâm huyết với nghề thì ít, những người thầy cô chỉ quan tâm đến dạy hết tiết, hết buổi là nhiều hơn, và tiền lương. Nghĩ rằng,những ai là giáo viên ngữ văn, ngoài giờ học trên lớp còn nên quan tâm tới đời sống tinh thần cho các em, mình phải là người hiểu các em, trong trường có thể là người thầy, người cô, nhưng ngoài đời nên là người anh, người chị để gần gũi các em. Việc cho điểm cũng là vấn đề khiến học sinh chán học môn, cho điểm thấp khiến học sinh sẽ ghét môn học ngữ văn hơn, hơn nữa lần sau nếu học cũng chỉ là mang tính chất đối phó, học vẹt. Lúc học văn, không chỉ đơn giản là đọc thuộc mà phải dùng cả tâm hồn mình vào ánh văn chương... biết suy nghĩ và tìm tòi, khơi và gợi. Thầy cô giáo và học sinh không phải là cái máy, mà người đọc, người chép... mà nên nói những nét đẹp trong bài đó, rồi giúp học sinh từ từ triển khai ra, tôi dám tin chắc rằng việc gh...

Chông chênh

Có lẽ đây sẽ là quyết định cuối cùng mà nó dành cho nó. Nó biết, một khi cho đi quá nhiều mà chẳng nhận lại được bất kì cái gì thì tốt nhất là nên dừng lại. Bởi, nếu không dừng lại, thì sẽ có ngày nó tự làm nó đau thôi chứ chẳng ai làm nó đau cả. Nó hiểu, hiểu cái cảm giác ấy. Nên nó quyết định buông xuôi. Nó đã hi vọng quá nhiều, nó cứ ngỡ rằng sau bao nhiêu giông bão thì trời sẽ nắng, nhưng nó đã nhầm, sau giông bão thì trời vẫn cứ âm u, màn đêm vẫn u tối, mặt trời không thể làm tan chảy băng ở Bắc Cực, gương vỡ vụn không bao giờ hàn gắn lại được đâu. Nó cảm thấy chới với, nó cần điểm tựa, nhưng nó biết rằng ngoài nó ra chẳng ai có thể cho nó một điểm tựa vũng chắc... ngoài nó ra chẳng ai có thể biết được rằng nó cũng yếu đuối như bao người. Nó mỏi mệt. Nếu quan tâm, nó đã không phải đợi chờ trong vô vọng Nếu quan tâm, nó đã không phải gạt nước mắt một mình. Ừ thì, nó chẳng là gì của người ta. Người ta khi buồn mới tìm nó để cho đỡ cô đơn. Nó chẳng là gì giữa bề bộn đời người ta. N...

Miền Trung máu chảy ruột mềm

Đây là lần thứ n tôi nghe bài hát này, xem video này... nhưng cảm xúc của tôi vẫn như ngày đầu vậy, có một chút gì đó xót xa, nhớ thương, đau lòng. Tôi sinh ra và lớn lên ở quê nghèo miền Trung, chứng kiến cảnh thiên nhiên tàn khốc với quê thôi, những cơn bão qua, những cơn lũ đến cướp mất đi sinh mạng người miền trung, cướp đi của cải mà một năm hoặc có thể một đời họ tích cóp... chỉ trong nháy mắt thôi, tất cả được ra lòng biển, chỉ trong nháy mắt thôi, tất cả trở nên trắng tay. Tôi khóc, thương những em nhỏ miền trung vượt lũ đến trường. Chỉ vì muốn kiếm con chữ, muốn thoát khỏi cảnh đói nghèo mà các em vượt qua biết bao nhiêu là gian nguy, vất vả. Những ngày mưa xối xả, nước ngược dòng, những cái lạnh cắt da cắt thịt nhưng cũng không làm chùn ý chí của các em. Miền Trung ơi, nghèo đói là thế, thiên nhiên khắc nghiệt là thế....nhưng ý chí của người miền Trung không vì thế là lụy tàn. Nhìn quê nhà qua các trang báo sau cơn bão số 10, lòng tôi thắt lại... đau, bão ơi sao người vô ...

Võ Nguyên Giáp- Huyền Thoại Một Con Người

Hôm nay nghe tin Bác mất mà lòng con đau lắm, đau một nỗi đau của dân tộc khi mất đi vị cha già đáng kính, một lãng tụ tài ba. Cảm ơn mảnh đất Quảng Bình đã sinh ra Bác Cảm ơn những cống hiến to lớn mà suốt một cuộc đời Bác dành tặng non sông Việt Nam Bác biết không, con yêu Bác nhiều lắm, người dân Việt Nam yêu bác nhiều lắm. Bác ngủ ngon nhé, bác sẽ sống mãi trong lòng chúng con-huyền thoại về Bác sẽ mãi sáng soi.

Cô và nỗi nhớ

Cô bước chậm trên con đường, mùi hương hoa sữa thoang thoảng khiến cho lòng cô tê tái, gợi nhớ nhưng cũng gợi đau. Cô yêu mùa thu Hà Nội, mùa của hương cốm mới, mùa của những bản tình ca nhẹ nhàng, đằm thắm. Bởi thế cho nên, có lẽ cô đã giành trọn hết tình cảm của mình cho chàng trai Hà Nội lịch lãm, hào hoa. Chàng, như mùa thu Hà Nội. Cô khóc-không cô có khóc đâu, tại gió làm cay mắt ấy chứ. Nếu, không có thu Hà Nội, không có anh, thì có lẽ cô đã không đau, không phải thổn thức. Nếu, con đường cô chọn không phải là Hà Nội, thì mãi mãi cô sẽ chẳng cảm nhận được sự nhẹ nhàng, tinh tế của đất trời nơi đây mỗi độ thu về. Nếu, ngày ấy cô bước đi thật nhanh, không quay đầu nhìn lại thì có lẽ lịch sử của cô đã là trang khác, một trang mà không có bóng hình anh, Cô gặp anh vào ngày thu Hà Nội. Cô mãi mãi mất anh cũng vào ngày thu Hà Nội. Ngày anh đến anh mang đến cho cô nụ cười. Ngày anh đi, anh để lại cho cô niềm tiếc nuối. 3 năm rồi, 3 năm thời gian không phải là ít nhưng cũng ...

Nó biết, tình cảm của nó quá lớn, nó cho đi rất nhiều, rồi có ngày người ta sẽ hiểu-nhưng mà, giờ nó mới ngộ ra rằng nó chẳng nhận được một chút tình cảm nào. Có lẽ, nó bây giờ đã mệt mỏi quá rồi. Có lẽ, người ta đâu phải là của nó đâu. Nó cười, nó chấp nhận. Nó cảm thấy yên lòng, nó không biết là vì sao nữa. Nó chỉ biết là nó muốn được ngủ, ngủ một giấc thật dài, thật sâu, để nó không phải suy nghĩ nhiều về hiện tại. Người ta hạnh phúc, nó cũng thấy mình hạnh phúc, bởi hơn ai hết nó hiểu được là hạnh phúc không thể vun đắp từ một bên mà hạnh phúc là phải xuất phát từ hai bên. Một bên nỗ lực, một bên thờ ơ thì sẽ chẳng có con đường nào mang tên hạnh phúc. Nó buông tay, lặng lẽ ra đi, để lại cho người ta bước trên con đường mà người ta chọn. Yêu không nhất thiết phải có được, mà yêu là muốn nhìn thấy người ta sống hạnh phúc. Như thế mới là yêu. Nó thầm nghĩ bụng. Ừ thì, nó sẽ hạn chế tối đa những lần nói chuyện, những tin nhắn với người ta... vì, nó không muốn làm tim nó đau, nó khôn...

Một chút nhớ thương

Hà Nội chuyển mình vào sắc thu, cái lạnh se se khiến tim người thổn thức. Thu sang, nhẹ nhàng và uyển chuyển, kín đáo nhưng cũng e dè. Có nhiều khi đi trên cũng nỗi nhớ, sắc thu chuyển sang màu đỏ ối để biết là đông sắp về, thu nhớ đông, thu xào xạc lá vàng rơi, thu nhớ đông, thu làm cho khí trời nhẹ nhàng hơn, không dữ như mùa hè để đón một đông giá lạnh, một đông yêu thương. Thu cố gắng ươm mình, cố gắng giành những nhựa sống để ấp ủ cho mùa đông. Và rồi, xuân nó sẽ đâm chồi, xuân nó sẽ tự mình mang thêm một sự sống mới, tự mình vươn cao và xa hơn nữa trên bầu trời tự do. Thu đến và thu đi, nhẹ nhàng, cái nhẹ nhàng làm tim người thổn thức, ta không luân chuyển được dòng thời gian mà nó hòa quyện giữa thu sang đông... bởi, nó không dữ dội như sông Đà, nó không oằn mình thương nhớ như những lá cây. Sáng tỉnh dậy, à thì ra thu đã qua, thu mơn trớn, thu yêu thương đã bước đi để cho ta một cái lạnh đầu mùa. Cái lạnh tái tê của ngày đông bỡ ngỡ, cái lạnh làm rạc người những cụ già đơn cô...

Bạc phận

Bước lên tuyến xe bus cuối cùng, chị thở phào nhẹ nhõm. Chọn hàng ghế ở cuối xe, chị đặt mình vào đó. Cuộc đời bảy nổi ba chìm gắn với chuyến bus với chị đã không còn là xa lạ, những khách của chuyến bus cuối cùng cũng rất ít, chỉ là mấy cô cậu sinh viên đi học về muộn và chị.   Chị làm cho siêu thị Big C, công việc của chị vẫn làm đó là lau chùi sàn để làm thế nào cho siêu thị luôn luôn sạch. Vì không được học hành, không có bằng cấp nên chị an phận với công việc hiện tại của mình. Đồng lương ít ỏi cũng để nuôi sống chị với đứa con tật nguyền. Chị sinh ra trong một gia đình nghèo, nhưng là người có nhan sắc nên việc lọt vào con mắt của các chàng trai, quý tử là điều dễ dàng. Nhưng thói đời, hồng nhan thì bạc mệnh, cuộc đời luôn gặp vất vả gian truân. Chị lựa chọn cho mình một gia đình khá giả để mong cho cuộc đời yên ấm về sau, vì thế chị đến với anh, con của một đại tá đã về hưu. 18 tuổi, cái tuổi của thì con gái đẹp nhất, chị đã rủ bỏ tất cả để về nhà chồng, sống một cuộc s...

Ba năm rồi.

Chừng ấy năm thôi cũng đủ rồi Ba năm có lẻ mộ tốt tươi Cỏ mọc um tùm chốn yên nghỉ Một mình lạnh lẽo chốn âm tì Hai sáu xuân xanh sống trần gian Đau buồn, tủi hổ đủ muôn phần Nay về nơi ấy anh có nhớ Chốn dương gian kia lắm muộn phiền Ngủ ngon anh nhé, giấc ngủ sâu Anh sẽ không đau, không lạnh đâu Sống trong thế giới không thù hận Chỉ có tình người mãi mà thôi Ba năm trôi qua cũng đã nguôi Đau buồn mất mát cũng vơi vơi Nhưng mà nỗi nhớ về anh đó Sẽ không vơi dần, không tắt đâu Ba năm cũng qua, lấy nụ cười Che lấp nước mắt đã cạn rồi Ở nơi xa ấy đừng quên nhé Người em gái nhỏ, chốn đồng quê *** Anh sẽ sống mãi trong lòng em Người anh cảnh sát rất hiền lành Vì nghĩa cử lớn anh nằm xuống Cho cả đất trời, cho núi sông. *** Ngày anh đi trời mưa lất phất Lạnh giữa mùa thấu tận tim gan Anh nằm xuống khi đang làm nhiệm vụ Bỏ tuổi xuân ở lại trên đời.

Đàn ông làm việc nhà

một xã hội đang trên đà phát triển như hiện nay, việc nhà không phải là việc riêng của người phụ nữ trong gia đình mà việc nhà đã trở thành việc chung cho mọi thành viên trong gia đình. Người ta thấy người đàn ông mà làm việc nhà thì cho rằng người đàn ông đó là yếu yếu hèn hèn. Xin thưa rằng, người nào mà bảo người đàn ông đó là yếu yếu hèn hèn thì chắc tư tưởng của người ấy không thoát được qua hai chữ phong kiến. Làm sao mà có thể nhận định được người ta yếu yếu hèn hèn khi mà thấy người ta làm việc nhà giúp vợ? chính những người mang tư tưởng phong kiến ấy mới là yếu hèn. Chẳng nhẽ đầu đội trời, chân đạp đất như thế mới là anh hùng, mới là đàn ông con trai? Một người đàn ông thương vợ không phải là người đàn ông chỉ biết lăn lội trên thương trường kiếm thật nhiều tiền rồi đưa tiền về cho vợ, mà người đàn ông thương vợ phải là người biết sẽ chia và đỡ đần vợ việc nhà, cùng giúp vợ trong việc chỉ dạy con cái nên người. Một người cha mẫu mực không phải là người cha kiếm tiền g...

Luật nhân quả.

Tích ác thì sẽ phùng ác, tích thiện thì sẽ phùng thiện. Cái ác với cái thiện luôn song song với nhau. Có thể nói rằng tôi là người may mắn khi đi qua hai cái chết để trở về với sự sống, tôi mới hiểu ra rằng luật nhân quả nó như thế nào? Lần một, khi tôi nhập viện lúc 5 tuổi, các bác sỹ đã bó tay, cứ tưởng rằng tôi sẽ chết. Và điều đó làm người ta khẳng định chắc nịch rằng tôi sẽ chết vì đầu năm gia đình xem bói thì đại ý người ta nói: cha mẹ ngồi khóc con thơ bên ánh đèn. Và, trước nhập viện một ngày, tôi thấy ông nội về bế tôi đi chơi... vâng, tôi đã kể câu chuyện mơ ngủ ấy cho ông ngoại nghe sau khi tỉnh dậy và về quê ông ngoại chơi. Nằm trong viện, ngày đâu tôi kì thực đòi mua được hoa hồng, 1 bộ quần áo mới... ngày xưa tôi ương lắm, cha đi mua quần áo cho tôi nhưng không phải bộ tôi thích là tôi biết liền, cũng không hiểu vì sao nữa, bởi lúc ấy tôi hôn mê, nhưng khi mặc vào người thì tôi lại giãy lên, bảo không phải rồi cha phải đi đổi bộ khác cho tôi. Nghe mẹ kể ngày xưa người ta ...

Khuyên bạn trẻ

Tôi khuyên các bạn trẻ, Nếu được, khi học xong, Đừng vào làm nhà nước, Nhất là việc văn phòng. Vì sao? Vì thực tế Cái chỗ ấy bây giờ Thực sự không làm việc, Mà chỉ lờ tờ phờ. Vì cái thằng thủ trưởng, Đảng viên, thường ngu lâu, Hắn thấy cấp dưới giỏi Là không chịu được đâu. Vì sớm muộn, ở đấy Bạn phải thay đổi mình, Thành dối trá, nịnh hót Cho giống người xung quanh. Mà không thay là chết. Có lúc sẽ nhúng chàm. Sẽ phải làm những việc Lương tâm không muốn làm. Ở nước ta hiện tại, Đừng nhắc đến chữ tài. Càng tài càng bị đánh, Hoặc bị tống ra ngoài. Tôi khuyên như thế đấy. Tôi biết tôi nói gì. Không tin hỏi cha chú. Theo hay không thì tùy. Thái Bá Tân