Có lẽ khi anh đọc được những lời như này, anh sẽ bất ngờ lắm về em. Nhưng, có lẽ, chỉ là bất ngờ thôi chưa đủ. Em muốn anh hiểu, hiểu một con người bất cần như em. Quen nhau cũng được 4 năm và thân thiết cũng chỉ mới là hơn 2 năm trở lại đây. Đó là một quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không hề là quá ngắn đối với một người, em luôn trân trọng những gì anh dành cho em, trân trọng những thông tin bổ ích, những câu chuyện hay, những người bạn tuyệt vời mà an h cho em biết. Và, em còn trân trọng cả những phút giây cả thế giới này như chỉ có mỗi em và anh, anh im lặng nghe những gì mà em kể, nhìn em điên tiết, nhìn em đểu giả, nhìn em ngất ngây mà không hề động viên, an ủi em một lời. Có lẽ, như vầy với em là quá đủ, đủ để hạnh phúc. Với anh, em luôn là một cô gái chẳng khác gì một thằng con trai. Anh biết, anh đã từng chứng kiến em nhảy vào đá đểu nhiều người chỉ vì họ như này, như nọ. Anh biết, em đã từng bị chửi rất nhiều từ những người mang danh tri thức. Nhưng anh cũng chả ...