Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đổi thay

Tách cà phê nguội dần, suy nghĩ vẫn không đầu không cuối. Quẩn quanh, bí bách. Nó không thể hiểu được cảm giác này, không có từ nào diễn tả hay đúng hơn là nó không biết làm thế nào để thoát khỏi cái suy nghĩ không mấy là tích cực.

20/08/2016

20/8/2016 À, thì ra hôm nay là ngày sinh nhật tao. Làm việc bận bịu từ sáng đến tối, mà cũng kỳ thật zalo, fb không nhắc nhở gì nên tao cũng quên béng đi mất hôm nay là một ngày đặc biệt của tao. Gọi đặc biệt cho sến sủa tí nhưng tao thấy cũng chẳng có gì sất  :) Tao lại nhớ mày, mày ạ  <3

Tản 2

Cuộc sống này vốn dĩ là một bộ phim dài mà không hề có hồi kết, mỗi diễn viên là một số phận khác nhau. Tất thảy, đều góp phần tạo nên một bộ phim đủ đầy cảm xúc, tất thảy đều là một cái tôi riêng biệt giữa bao nhiêu cái ta của nhiều người.

Tháng tám

New mouth New change New chance...

Mưa...

Cơn mưa đến lúc nào Khuê cũng không hay. Đến nỗi khi cảm nhận được cái lạnh len lỏi vào từng thớ da thớ thịt Khuê mới bừng tỉnh giữa những suy nghĩ của những ngày xa. Mặc cho cơn mưa nặng hạt, cô vẫn cứ bước đi. Về đến nhà lúc hàng  xóm tắt đèn đi ngủ. Bên tách cà phê lạnh dần, bên tuyển tập những cuốn sách về cuộc sống. Dòng chữ dần dần hiện lên sau mỗi lần lách cách của bàn phím. Cô viết, viết cho chính mình và cho chính những lỗi hẹn của Sài Thành. Cô có một vẻ mặt khó gần nếu như không muốn nói là lạnh tanh. Nhìn đời với ánh mắt vô cảm. Nhưng, sâu thẳm bên trong cô có một trái tim nồng ấm lạ kỳ.

Sài Gòn... nợ anh và nợ duyên

Thời gian thấm thoắt trôi. Không hẳn là dễ dàng nhưng em cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thời gian rỗi, không còn ngồi nhớ lại những gì xưa cũ mà lại miệt mài với những bài viết, miệt mài với những chuyện đâu đâu mà có lẽ chỉ anh mới có thể hiểu những gì em làm. Chỉ tiếc là giờ không còn gì nữa.

Tản...

Hôm nay, em ngồi đọc lại những bài cũ. Vô tình hình dáng anh lại hiện về đầu trang bút ký và vô tình lại làm em đau. Đau cho chính cuộc tình dang dở, đau cho bản tính ngông cuồng hiếu thắng của một thời ngựa non háu đá.

Nhớ...

Anh... Mẹ vào công tác Sài Thành, hẹn gặp em mấy tiếng. Lâu rồi không gặp mẹ, giờ gặp em cũng chẳng biết nói một lời nào. Mẹ vẫn vậy, kiệm lời nhưng lại sâu sắc.

Anh....

Lâu lắm rồi không dành một chút thời gian của mình vào việc viết lách. Cũng đúng thôi, ừ thì tính chất công việc. Ừ thì mình lại lười, lười suy nghĩ, lười tư duy. Cuộc sống mà, khi người ta quay cuồng với thứ này thì sẽ bỏ qua những thứ khác. Dù cho đó là đam mê một thời nào đi chăng nữa. Thỉnh thoảng, tôi nhớ anh. Nhớ những ngày xưa, vỡ òa bởi bao nhiêu cảm xúc. Mỗi người có một cuộc sống riêng, một lối đi cho riêng mình, không tồn tại bóng hình đối phương. Đôi khi, thèm lắm một lần nói chuyện, chỉ là một câu xã giao bình thường. Thèm lắm một lời quan tâm cũng bình thường như bao nhiêu bận khác. Nhưng rồi, chợt nhận ra những điều vô nghĩa.

Có những người như thế...

Tôi vẫn thường hay nói về những con người bình lặng trong số những con người không bình lặng của mình. Tôi biết, giữa cái bình lặng và không ấy đều mang cho xã hội những lợi ích thiết thực, to lớn, góp phần sẽ chia những gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai của những dòng đời không may mắn. Những âm thầm cống hiến, những việc làm không phô trương, không khoe mẽ. Chỉ là để thêm một nụ cười hạnh phúc dù chỉ là trong tích tắc cũng đủ để làm cuộc sống này thêm ý nghĩa. Yêu thương tròn vẹn. Tôi ngưỡng mộ - ngưỡng mộ những con người như thế. Bởi ở họ, không phải toát lên vẻ đẹp của ánh hào quang rực rỡ, không phải là được tung hô, không phải là ai ai cũng biết mà đó là thầm lặng. Thầm lặng của những con người đủ đức, đủ tầm, đầy tâm. Rùa đẻ trăm trứng không hề kêu. Gà mới một trứng đã toang toác suốt ngày. Có những lặng lẽ mang niềm tin, mang chia sẽ che lấp nỗi buồn

Anh này....

Có lẽ khi anh đọc được những lời như này, anh sẽ bất ngờ lắm về em. Nhưng, có lẽ, chỉ là bất ngờ thôi chưa đủ. Em muốn anh hiểu, hiểu một con người bất cần như em. Quen nhau cũng được 4 năm và thân thiết cũng chỉ mới là hơn 2 năm trở lại đây. Đó là một quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không hề là quá ngắn đối với một người, em luôn trân trọng những gì anh dành cho em, trân trọng những thông tin bổ ích, những câu chuyện hay, những người bạn tuyệt vời mà an h cho em biết. Và, em còn trân trọng cả những phút giây cả thế giới này như chỉ có mỗi em và anh, anh im lặng nghe những gì mà em kể, nhìn em điên tiết, nhìn em đểu giả, nhìn em ngất ngây mà không hề động viên, an ủi em một lời. Có lẽ, như vầy với em là quá đủ, đủ để hạnh phúc. Với anh, em luôn là một cô gái chẳng khác gì một thằng con trai. Anh biết, anh đã từng chứng kiến em nhảy vào đá đểu nhiều người chỉ vì họ như này, như nọ. Anh biết, em đã từng bị chửi rất nhiều từ những người mang danh tri thức. Nhưng anh cũng chả ...

Em gái à

Em gái à hãy vững tin lên Dù quá khứ có thể là tất cả Nhưng dù sao sau một lần vấp ngã Cũng không hẳn là cả đời phải nhớ thương

Một chút HNH

Đập vào mắt mấy ngày hôm nay là thông tin của Hà Hồ. Thật ra thì, trước giờ mình biết đến Hà Hồ là do con bạn thích ngắm dung nhan của cô ấy. Ừ, Hà Hồ đẹp thật, một vẻ đẹp vừa giống đàn ông nhưng cũng rất là đàn bà.  Thỉnh thoảng, mình cũng vô tình đọc được những dòng tâm sự của chị trên các trang báo mà bạn bè đã like, cmt. Thực sự, chị giỏi, giỏi thật... mình thấy cách trả lời rất thông minh và rất là chuyên nghiệp.

Hạnh phúc.

Có người hỏi tôi rằng: bạn có hạnh phúc không? Dĩ nhiên, chưa có một định nghĩa nào gói gọn những gì đúng nhất về hạnh phúc mà chỉ là mỗi người có một khái niệm khác nhau. Tôi cũng vậy, cũng chỉ nôm na khái niệm hạnh phúc thôi mà. Với tôi, hạnh phúc là tôi được sinh và trưởng thành trong cõi đời này. Bởi vì tôi biết. Một ngày có bao nhiêu đứa trẻ không được cất tiếng khóc chào đời, không được sống dù chỉ một ngày duy nhất ở dương gian.

Khóc đi em

Nếu có buồn lòng em hãy khóc đi em Đừng tỏ ra mạnh mẽ cho lòng đầy chai sạn Cứ trút hết những nỗi niềm bấy lâu nay thầm lặng Khóc đi rồi em sẽ thấy nhẹ nhàng hơn

Có lẽ....

Có người từng nói với tôi đêm là khoảng thời gian người ta cô đơn nhất. Ừ, đêm về, ngoài kia vẫn cứ ồn ào náo nhiệt của phố phường còn ta thì vẫn một mình trong tĩnh lặng. Một cái gì đó xao xuyến lạ lùng, là nhớ, là thương, là một cung bậc cảm xúc rất đỗi thành lời. Chỉ biết rằng nếu có như một người nào đó ngồi cạnh ta giờ này, cũng chẳng để làm gì cả, có thể cả hai cùng lặng im hoặc cùng đang suy tư vào luồng suy nghĩ của mình cũng đủ để người ta vơi đi nỗi lòng kín đáo. Nhiều lúc cứ ngắm tầm mắt mình về màn đêm, về không trung tĩnh

Cô đơn

Có thể bạn sẽ nói rằng tôi cô đơn khi chưa thực sự tìm được cho mình một bờ vai vững chãi để dựa vào những lúc buồn vui. Có thể bạn sẽ nói rằng tôi cô đơn khi con đường kia chỉ một mình rảo bước mà không có ai bên cạnh chở che. Có thể bạn sẽ nói rằng tôi cô đơn khi những ngày nghỉ vùi đầu vào những trang blog, báo chí hay chỉ để thỏa mãn niềm đam mê ngủ nướng của mình mà không bị ai quấy rầy. Ừ, cô đơn thật. Nhưng có lẽ, với tôi đó cũng chưa hẳn là cô đơn. Chỉ là cuộc sống mà tôi chọn cho mình trong một thời gian khá dài, không yêu thương.

Forever

Hầu như bạn bè thường mặc định cho mình là một đứa bị ngoan, bị hiền, bị lịch thiệp và không văng tục chửi thề. Vâng, đó là môt điều không thể chối cãi và có thể cãi chày cãi cối cho việc mình là người hơi bị nhiều chửi thề trong những stt, cmt hay là những bài viết mà rảnh rỗi mình lại vắt óc ra để phục vụ cho bã đậu của chính mình. Đôi lúc mình nghĩ cớ sao phải như vầy trong khi nó lại không là vậy. Mình từng hình dung tới những viễn cảnh xa mông lung mà đếch phải là thực. Cũng từng mong muốn ở cái thế giới này một điều gì mới mẻ mà mình cũng chả biết mới về điều gì, về cái quái chi.

Lời cuối năm

Ngày nào cũng tất bật, nhưng có lẽ những ngày cận kề tết này luôn là những ngày cứ nhân đôi, nhân ba lên công việc, dự định... tuy không là áp lực nhưng cũng khiến phải nghĩ suy khiến nhiều đêm mất ngủ. Thiện nguyện, là một nỗi niềm mà mình canh cánh từ ngày còn bé. Tuy cũng chỉ là dã tràng se cát biển Đông nhưng không bao giờ khiến mình ngừng suy nghĩ phải dừng lại để lo cho cuộc sống của mình. Dù cho bây giờ cuộc sống của mình đang còn phụ thuộc vào mẹ cha, đang còn là ốc không lo nổi mình ốc lại còn sợ cóc mọc rêu.

Anh này

Mấy ngày hôm nay em vẫn cứ chờ một tin nhắn hay cuộc gọi từ anh, nhưng kể từ bây giờ em không chờ nữa. Bởi nếu chờ đợi trong vô vọng thì không nên, nhất thiết là không nên phí phạm thời gian, suy nghĩ vào những gì mà mình biết trước kết quả. Em không phải là một đứa giỏi thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình. Em cũng càng không biết để quan tâm một người thì cần như thế nào. Em vẫn luôn sống vậy, cứ bình bình, không vồn vã, không thể hiện quan tâm nhưng như thế cũng không thể chứng minh được rằng em là một người vô tâm, ích kỷ.