Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Trở về của trái tim

Bước thấp bước cao ra khỏi công ty. Một giọng nói quen thuộc vang lên phá cái không khí tĩnh lặng trong đầu của Khuê. Nửa muốn đi, nửa muốn ngoái lại. Trong tâm mình cô vẫn còn sợ tiếng gọi nhỡ đâu là ảo giác. 

Chúc mừng sinh nhật Nguyệt Lưu

Hôm nay là một ngày đặc biệt - ngày của cậu. Tớ cũng muốn dành một chút gì đặc biệt gửi tới Hà Nội thân thương, nơi mà có người con gái đang vui trong ngày sinh nhật và đang mỉm cười khi đọc bài này. Vì, cô ấy xứng đáng được như thế, cô ấy xứng đáng được hạnh phúc vẹn tròn cậu nhỉ?

Đừng...

Cuộc sống luôn xoay vần, vô tình phủ lớp bụi mờ về dĩ vãng. Đến một lúc nào đó bất chợt đưa nó ra lau chùi rồi lại giật mình bởi còn đang thổn thức.

Tản....

Chị lâu ngày có khỏe không, công việc tốt chứ? Ừ, chị vẫn bình thường. Em sao? sao bặt vô âm tính thời gian giờ lại tìm chị? có chuyện gì. Phỏng?

Viết cho con!

Gửi con, người mà có thể bây giờ chưa xuất hiện trong cuộc đời mẹ. Nhưng mẹ tin, ở tương lai nhất định con sẽ cùng mẹ trải qua những tháng ngày vui buồn của cuộc đời, cùng mẹ vui chơi, cùng mẹ làm những điều mà con thích và cùng mẹ rong ruổi trên những đoạn đường. Con nhé!

Cái gì trói buộc con người

Ngày xưa, có hai vợ chồng nọ làm nghề nông, trong nhà có nuôi một con trâu và một con chó. Con chó được ở trong nhà, còn con trâu phải ở riêng ngoài chuồng. Mỗi ngày, trâu ra đồng cày bừa từ sáng sớm đến chiều tối mới về, còn chó ta chỉ việc nằm phè ở nhà dòm chừng trong ngoài trước sau.

Phật tại tâm

Có người từng hỏi tôi: Đức Phật ở đâu? Phật tại Tâm. Nếu trong lòng mình có Phật thì Phật ở trong chính cái tâm của mỗi người.Nếu con người có tâm đức, sống luôn giúp đỡ người nghèo, bỏ được những sân si, sân hận, tham lam của đời người, bỏ được những đố kỵ, ganh ghét thì người đó chính là Phật rồi.

Đời là bể khổ trầm luân

Có nhiều người hay than vãn, sao số tôi lại khổ như thế này? sao cuộc đời bất công với tôi thế? tôi chán với cuộc đời này...

EX - LOVER

Lâu rồi không gặp lại, em vẫn không có gì thay đổi. Cuộc sống, công việc tốt chứ em? Em vẫn ổn, công việc tốt, Vẫn như xưa, ưa viết lách. Ừ, em dạo này hay viết lắm. Nhưng ngòi bút giờ khác rồi anh ạ. Anh hiểu. Vợ chồng anh công việc tốt chứ, lúc nào sinh vậy? Ừ, cuối năm em à. ............................

Tản 3

Có người từng hỏi tôi: tình yêu là gì? Đúng, tình yêu muôn màu muôn vẻ. Không có một định nghĩa nào chuẩn nhất để nói về tình yêu, nó chỉ là khái niệm của mỗi con người khác nhau, chỉ có một nét tương đồng đó đều là hạnh phúc.

Đổi thay

Tách cà phê nguội dần, suy nghĩ vẫn không đầu không cuối. Quẩn quanh, bí bách. Nó không thể hiểu được cảm giác này, không có từ nào diễn tả hay đúng hơn là nó không biết làm thế nào để thoát khỏi cái suy nghĩ không mấy là tích cực.

20/08/2016

20/8/2016 À, thì ra hôm nay là ngày sinh nhật tao. Làm việc bận bịu từ sáng đến tối, mà cũng kỳ thật zalo, fb không nhắc nhở gì nên tao cũng quên béng đi mất hôm nay là một ngày đặc biệt của tao. Gọi đặc biệt cho sến sủa tí nhưng tao thấy cũng chẳng có gì sất  :) Tao lại nhớ mày, mày ạ  <3

Tản 2

Cuộc sống này vốn dĩ là một bộ phim dài mà không hề có hồi kết, mỗi diễn viên là một số phận khác nhau. Tất thảy, đều góp phần tạo nên một bộ phim đủ đầy cảm xúc, tất thảy đều là một cái tôi riêng biệt giữa bao nhiêu cái ta của nhiều người.

Tháng tám

New mouth New change New chance...

Mưa...

Cơn mưa đến lúc nào Khuê cũng không hay. Đến nỗi khi cảm nhận được cái lạnh len lỏi vào từng thớ da thớ thịt Khuê mới bừng tỉnh giữa những suy nghĩ của những ngày xa. Mặc cho cơn mưa nặng hạt, cô vẫn cứ bước đi. Về đến nhà lúc hàng  xóm tắt đèn đi ngủ. Bên tách cà phê lạnh dần, bên tuyển tập những cuốn sách về cuộc sống. Dòng chữ dần dần hiện lên sau mỗi lần lách cách của bàn phím. Cô viết, viết cho chính mình và cho chính những lỗi hẹn của Sài Thành. Cô có một vẻ mặt khó gần nếu như không muốn nói là lạnh tanh. Nhìn đời với ánh mắt vô cảm. Nhưng, sâu thẳm bên trong cô có một trái tim nồng ấm lạ kỳ.

Sài Gòn... nợ anh và nợ duyên

Thời gian thấm thoắt trôi. Không hẳn là dễ dàng nhưng em cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thời gian rỗi, không còn ngồi nhớ lại những gì xưa cũ mà lại miệt mài với những bài viết, miệt mài với những chuyện đâu đâu mà có lẽ chỉ anh mới có thể hiểu những gì em làm. Chỉ tiếc là giờ không còn gì nữa.

Tản...

Hôm nay, em ngồi đọc lại những bài cũ. Vô tình hình dáng anh lại hiện về đầu trang bút ký và vô tình lại làm em đau. Đau cho chính cuộc tình dang dở, đau cho bản tính ngông cuồng hiếu thắng của một thời ngựa non háu đá.

Nhớ...

Anh... Mẹ vào công tác Sài Thành, hẹn gặp em mấy tiếng. Lâu rồi không gặp mẹ, giờ gặp em cũng chẳng biết nói một lời nào. Mẹ vẫn vậy, kiệm lời nhưng lại sâu sắc.

Anh....

Lâu lắm rồi không dành một chút thời gian của mình vào việc viết lách. Cũng đúng thôi, ừ thì tính chất công việc. Ừ thì mình lại lười, lười suy nghĩ, lười tư duy. Cuộc sống mà, khi người ta quay cuồng với thứ này thì sẽ bỏ qua những thứ khác. Dù cho đó là đam mê một thời nào đi chăng nữa. Thỉnh thoảng, tôi nhớ anh. Nhớ những ngày xưa, vỡ òa bởi bao nhiêu cảm xúc. Mỗi người có một cuộc sống riêng, một lối đi cho riêng mình, không tồn tại bóng hình đối phương. Đôi khi, thèm lắm một lần nói chuyện, chỉ là một câu xã giao bình thường. Thèm lắm một lời quan tâm cũng bình thường như bao nhiêu bận khác. Nhưng rồi, chợt nhận ra những điều vô nghĩa.

Có những người như thế...

Tôi vẫn thường hay nói về những con người bình lặng trong số những con người không bình lặng của mình. Tôi biết, giữa cái bình lặng và không ấy đều mang cho xã hội những lợi ích thiết thực, to lớn, góp phần sẽ chia những gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai của những dòng đời không may mắn. Những âm thầm cống hiến, những việc làm không phô trương, không khoe mẽ. Chỉ là để thêm một nụ cười hạnh phúc dù chỉ là trong tích tắc cũng đủ để làm cuộc sống này thêm ý nghĩa. Yêu thương tròn vẹn. Tôi ngưỡng mộ - ngưỡng mộ những con người như thế. Bởi ở họ, không phải toát lên vẻ đẹp của ánh hào quang rực rỡ, không phải là được tung hô, không phải là ai ai cũng biết mà đó là thầm lặng. Thầm lặng của những con người đủ đức, đủ tầm, đầy tâm. Rùa đẻ trăm trứng không hề kêu. Gà mới một trứng đã toang toác suốt ngày. Có những lặng lẽ mang niềm tin, mang chia sẽ che lấp nỗi buồn