Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đôi khi

Đôi khi, sự thật được phơi bày một cách lộ liễu còn hơn hào quang của dối lừa. Đôi khi, bạn cần cô đơn, để biết ai quan tâm mình thật sự. Đôi khi, bạn cần đi thật xa, gác cuộc sống hiện tại sang một bên để quan tâm chính mình nhiều hơn. Đôi khi, lòng tin bị tan vỡ thì không có cớ gì để tiếp tục một mối quan hệ không còn lòng tin. Gương vỡ rồi, ghép lại thì vẫn còn in hình những mảnh ghép với nhau. Mối quan hệ vỡ rồi, dù có thân tình trở lại thì vẫn còn hoài nghi.

Tản mạn đầu tuần

Nhiều lúc, vô tình lãng quên đi những gì đã là thân thuộc. Hôm nay, bất chợt đọc được tựa đề một bài tản mạn lòng này ngổn ngang với bao hoài niệm. Tưởng rằng chất chứa ở trong kho ký ức nhưng vẫn còn phảng phất đâu đây. Đôi lúc, ta cần say để ta biết được ta cần gì nhất, ta cần say để nói rõ những ân tình dồn nén bấy lâu nay và ta  cần say, say để dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ hơn tỉnh cho dù ngày hôm sau có mệt nhoài thế nào đi nữa.

Ngày quốc tế Đàn ông.

Cũng chẳng biết ngày này xuất phát từ nước nào và du nhập vào Việt Nam từ những năm nào. Đôi lúc cũng chỉ google cái là biết nhưng đôi lúc cũng có thể chỉ là không. Và hôm nay, những giờ cuối của ngày, tôi muốn viết một cái gì đó, cũng liên quan đến Đàn ông. Đó cũng như là những lời cảm ơn chân thành nhất tới những người bạn của tôi, tới những người đã luôn giúp đỡ, động viên, lắng nghe tôi cho dù người đó đã từng hay chưa bao giờ gặp mặt tôi một lần. Nhưng, tất cả, tất cả vẫn là những người bạn, người anh mà tôi rất mực yêu quý và kính trọng. Người ta thường nói, có duyên mới gặp được nhau, làm bạn được với nhau. Tôi tin như vậy. Bởi, giữa 90 triệu người đâu dễ để ta biết nhau, chỉ có duyên mới gặp, có duyên mới quen nhau, cho dù đó là thế giới ảo hay thế giới thực ở ngoài đời.

Ước mơ

Bố mẹ thường dạy con người tốt và người xấu. Và, dĩ nhiên cũng thường lấy những tấm gương điển hình để dạy con, làm hình tượng khuôn mẫu để con mình hướng đến. Nhưng, nhiều lúc, đó cũng là một sai lầm về cách dạy con của thế hệ trẻ và không trẻ. Dẫu biết rằng những thần tượng của họ, những bậc vĩ nhân có thể vĩ đại chừng nào nhưng cũng không nên áp đặt con họ như này như kia để sau lớn lên có thể tỏa sáng trên bầu trời và đưa vinh danh về cho họ hàng. Mỗi người sinh ra đều có cái tôi bản ngã của mình. Bất kể ai, họ cũng có niềm đam mê và mơ ước riêng. Cho dù đó chỉ là người hành khất hay là những người sống với cuộc sống giàu sang, phú quý.

Mãi mãi là bao lâu

Có người hỏi tôi rằng: mãi mãi là bao lâu. Thật ra thì, câu trả lời ấy chỉ có thể là khái niệm chứ không là định nghĩa được. Mỗi người hiểu một cách khác nhau, nhìn nhận một cách khác nhau để đưa đến một bao lâu cũng hoàn toàn khác nhau. Và, hôm nay, tôi cũng muốn nói đến hai từ: mãi mãi. Vâng, chỉ có thể là mãi mãi thôi, và chỉ riêng mãi mãi. Chuyện kể rằng có hai con ốc sên, sau khi chia tay, con thứ nhất đi về hướng đông, đi mãi và sau gặp được con ốc sên khác, chúng nó kết duyên rồi sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Còn con ốc sên thứ hai, nó đi về hướng tây, đi mãi, bỏ qua bao nhiêu con ốc sên. Cuối cùng, nó chết trong đơn độc.

Tình online

Với sự bùng nổ của công nghệ như ngày nay thì thuật ngữ tình online không gì là mới mẻ. Yêu xa mà gần, yêu gần mà xa. Tình online, không phải là gặp mặt thường xuyên, không phải là ngày nghỉ cứ gặp mặt nhau, không phải những lúc tủi hờn là có nhau để sẽ chia... Mà tình online, đó là mối tình chớm nở từ thế giới ảo, khi hai con tim đồng điệu với nhau. Bao nhiêu tình cảm, niềm vui nỗi buồn đều thể hiện qua những con chữ và mặt icon khôi hài. Có người từng nói với tôi, cái gì đến từ thế giới ảo thì cũng ra đi từ thế giới ảo. Tình online, cũng không gì là chắc chắn để giữ nó mãi mãi khi mà xung quanh biết bao nhiêu là cám dỗ của cuộc sống phơi bày xung quanh. Nhưng có lẽ người ta chưa thấy được lòng tin và tình yêu, trong tình online nếu hai người có lòng tin vào đối phương, tin vào sự đợi chờ sắt son thì tôi tin rằng hoa sẽ nở khi đủ hương, quả sẽ chín khi đủ độ và tình sẽ bền lâu khi biết đợi chờ.

Người yêu ơi

Người yêu của em ơi!Anh là ai nhỉ? Anh đẹp trai,Anh thấp hay cao? Anh là gì,em không cần biết, Nhưng phải yêu em,đúng không nào? Đến với em,anh đừng vội vã, Đừng vội cầm tay,vàng vội đòi hôn. Nó sẽ là của anh tất cả, Nếu anh yêu em,bằng cả tâm hồn.

Cô giáo Sam Lang

Chuyện kể các cô giáo, Dạy học ở Sam Lang. Vượt sông mang cái chữ, Cho học sinh bản làng. Mùa nước lũ chảy xiết, Qua sông không có cầu. Đành đánh cược số phận, Các cô chui vào bao...

Cô Tô

Hãy cùng em,anh nhé, Ta ra đảo Cô Tô. Trinh nguyên từng bãi cát, Một thiên đường hoang sơ, Hòa mình trong gió,cát, Em muốn được thấy anh. Vạm vỡ trước sóng dữ, Che chở em..mong manh.

Tình mẹ

Có người con bất hiếu, Không nuôi nổi mẹ già. Bèn quyết định cõng mẹ, Đem vào rừng thật xa. Chặng đường đi đèo dốc, Anh ta vẫn cố leo. Bởi anh ta muốn mẹ, Không thể trở về theo.

Chết.

Người ta thường bảo: hạnh phúc là được làm việc mình thích và lấy người mình yêu. Nhưng riêng với tôi, có lẽ hạnh phúc chỉ thực sự mỉm cười khi sáng sớm thức dậy biết mình vẫn còn sống, vẫn còn có lí do để tiếp tục cuộc sống này. Cuộc sống ngắn ngủi, nó không dài để ta có thể chán chường cuộc sống, không dài để ta có thể hoàn thành dự định tương lai của mình. Không dài để ta có thể ngồi chờ mà than thở rằng: sao tôi làm xong tất cả mọi việc rồi mà vẫn còn chưa chấm dứt với nợ đời. Cuộc sống mà, vốn dĩ nó là thế, nó có thể chỉ ban tặng cho mỗi người một khoảng thời gian nhất định trên thế gian này, chứ không thể nào giống nhau. Bởi lẽ, nợ đời nhiều thì còn phải sống cho hết nợ. Phải trả hết cho đời khi nào mà không còn vướng vân bụi trần lúc đó mới trả lại đời để đi về một nơi cực lạc.

Thơ thầy Lê Quốc Châu.

MẸ HIỀN Ngày xưa vượt núi trèo non Vay mượn khắp chốn vì con học hành, Bây giờ con đã trưởng thành Mẹ như chiếc lá lìa cành sớm hôm. Ngày xưa mò tép bắt tôm Đêm mưa ngày nắng lo cơm cả nhà, Bây giờ lê lết góc nhà Trông con ngóng cháu rồi ra thẩn thờ. Con đi mãi miết Mẹ nờ Nên ít bên Mẹ những giờ ốm đau, Giờ về bên mộ gục đầu Ăn năn, hối hận còn đâu Mẹ hiền.

Hậu tết

Sau tết, hậu của sau tết là bánh chưng đè nên đến bây giờ vẫn không có một con chữ nào trong đầu. Rỗng tuếch. Nói đúng hơn là chất xám do tác động của thịt mỡ dưa hành nên bây giờ đã trở thành chất trơn. Bỗng nhận ra mình lười hơn, lười trong tất cả mọi thảy. Thôi thì, cố gắng vậy, cố gắng làm những gì, viết những gì được cho là thừa thải cũng được, viết để lỡ sau này không còn được viết thì mình cũng đỡ hận ân hơn. Nhận ra những cơn đau quằn quại đến nhiều hơn, những đêm không trọn vẹn giấc nồng thì cũng đã là lúc mình đã trút bỏ gần hết bụi trần. Đi về một nơi, nơi ấy chắc không còn những người nơi này sống nhưng hẳn là nơi ấy chỉ có niềm vui với tiếng cười.

Lan man

Đạo đức luôn là chuẩn mực của xã hội. Một người có đạo đức chắc hẳn sẽ được nhiều người quý trọng, ngưỡng mộ và đôi khi được xem là thánh sống trong cái xã hội này. Xưa, các cụ vẫn thường hay nói: tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Nhưng liệu rằng, ngay nay câu nói đó còn có giá trị vào mặt thực tiễn nữa hay chăng? Khi mà người ta thường nhìn nước sơn bên ngoài để đánh giá. Khi mà cuộc sống đủ đây thì việc làm đẹp luôn là một vấn đề mà chị em luôn đề cập đến. Họ không còn cánh cánh lo cơm ngày ba bữa, mà khiến nhiều bóng hồng trở ngại nhất vẫn là ngoại hình, làn da... . Có cầu rồi sẽ có cung, đó là tất yếu của cuộc sống này.

Ngày tám tháng ba

Xe cứ đi, người cứ ngủ, riêng mình, mình cứ thức. Thức, không phải là một thói quen, không phải là để hóng trên fb xem có ai nhắn tin chúc mình hay không, cũng không phải là đợi chờ tin nhắn sms của một ai đó. Đơn giản chỉ vì lắc lư theo nhịp điệu của xe mà khiến hai mắt cứ lau láu. Thật ra thì, ngày tám tháng ba, cũng như ba trăm sáu lăm ngày khác. Nếu đã quan tâm nhau thật lòng thì ngày nào mà chả là ngày tám tháng ba. Ngày nào mà chả dành trọn cho nhau những điều ngọt ngào nhất. Chứ cần gì nhất thiết đến này đó mới thể hiện ra, mới khoe khoang với thiên hạ này và nọ.

Mẹ-Cha

Đã bao giờ ta tự hỏi rằng: dấu chân chim in hình trên mắt mẹ có từ bao giờ? Chắc có lẽ, ta đã thờ ơ với những người thân yêu để đi tìm kiếm những cái xa vời. Ta đã quay mặt đi khi không biết mẹ mình ngày càng già đi, trên đầu điểm những hoa râm hay những cơn bệnh dày vò thể xác mẹ mỗi lúc một nhiều. Chúng ta vô tâm không nhận ra, để rồi khi biết được hết thảy bao nhiêu điều thì có lẽ mẹ cha đã đi về một cõi xa xôi. Ngày con thơ bé, mẹ cha luôn là người tập tễnh cho ta những bước đi đầu đời. Mẹ cha dạy cho ta những ê a của con chữ, cách đánh vần những trang thơ... những điều nhỏ nhặt nhất, chính mẹ cha đã kiên trì dạy ta, cho ta hiểu bằng được mới thôi. 10 lần, 20 lần hay nhiều hơn nữa, mẹ vẫn không nản lòng, vẫn một niềm tin sắt đá rằng con mẹ cha sẽ làm được tất cả. Nụ cười trên môi hạnh phúc nhường nào khi con cất tiếng gọi: mẹ cha.

8/3: vợ

Gần ngày mồng tám tháng ba Chị em phụ nữ rất là đáng yêu Trông kìa, đỏm dáng yêu kiều Bởi vì ngày lễ, chỉ điều tốt thôi

Cô đơn

Người ta thường bảo nó: nhớn tướng rồi sao mà chưa có người yêu?. Cha mẹ thường bảo nó: đến bao giờ mới có cháu ngoại bế bồng, trang lứa của mày còn có ai nữa đâu?. Những lúc thế này, nó cười, nụ cười mang vị chát đắng thấu tận tim gan. Có lẽ rằng, sẽ không ai hiểu nó, không hiểu đằng sau nụ cười luôn là giọt nước mắt chực trào mỗi đêm. Ánh đèn ngủ leo lắt, nó nằm trằn trọc hoài mà giấc ngủ có nào tới đâu. Hễ không ngủ được là bắt đầu lại suy nghĩ vẩn vơ. Quá khứ như lật lại từng trang: Anh ơi, anh ơi, anh ơiiiiiiiiiii Sao gọi anh nhiều thế em? Tự dưng thích gọi thôi à Dở người này, thích gì không thích, lại thích gọi anh ơi.

Ngày 27/2: ngày của mẹ.

Ngày mai, ngày 27/2-ngày tôn vinh những người thầy thuốc Việt Nam. Chúc cho những ai đã, đang và sẽ là những người thầy thuốc sức khỏe dồi dào. Chúc cho những vị lương y hội tụ đầy đủ cả tài và tâm để giúp người, giúp đời. Ngày mai, mẹ và anh trai cũng sẽ nhận được những lời chúc tốt đẹp nhất từ đồng nghiệp, chồng con và cả những người bệnh nhân. Có lẽ, trong cuộc đời mỗi lương y, ngày đẹp nhất không phải là ngày cưới, cũng không phải là ngày đứa con họ chào đời mà đó chính là ngày họ được tôn vinh sau một năm trời cống hiến. Dù cho, những lời khen đó, những món quà đó rất nhỏ về vật chất... nhưng với tinh thần thì lại ấm áp nhường nào. Hơn 25 năm cống hiến với nghề, những vất vả mà mẹ trải qua, những niềm vui mà mẹ gói gọn lại. Có lẽ, con đã quá hiểu với những nhọc nhằn gian khổ mà mẹ trải qua nên con không nghe lời mẹ thi vào trường y, học nghề y. Nhưng, con cũng đâu biết được rằng những hoa thơm mà mẹ đã vất vả cống hiến, nó đẹp dường nào.

Cuộc đời...

Hôm nay, một ngày như bao nhiêu ngày khác. Chỉ có khác ở chổ là nó gắn mắc vào ngày nghỉ. Nhưng cái lạnh dường như cũng chả thấm vào là bao. Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi. Con đường vẫn còn có người qua lại, chí ít hơn là ít hơn, ít hơn mà thôi. Hình như tôi quá trải lòng với blog này, những suy nghĩ của tôi dường như đã bộc bạch hết, bộc bạch một cách mà không còn gì để mà nói nữa. Nhưng, có lẽ, những đau đáu về cuộc đời tôi cũng chẳng thể nói nên lời cho dù có viết năm, viết mười... hay là trăm ngàn lần đi nữa.