Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Forever

Hầu như bạn bè thường mặc định cho mình là một đứa bị ngoan, bị hiền, bị lịch thiệp và không văng tục chửi thề. Vâng, đó là môt điều không thể chối cãi và có thể cãi chày cãi cối cho việc mình là người hơi bị nhiều chửi thề trong những stt, cmt hay là những bài viết mà rảnh rỗi mình lại vắt óc ra để phục vụ cho bã đậu của chính mình. Đôi lúc mình nghĩ cớ sao phải như vầy trong khi nó lại không là vậy. Mình từng hình dung tới những viễn cảnh xa mông lung mà đếch phải là thực. Cũng từng mong muốn ở cái thế giới này một điều gì mới mẻ mà mình cũng chả biết mới về điều gì, về cái quái chi.

Lời cuối năm

Ngày nào cũng tất bật, nhưng có lẽ những ngày cận kề tết này luôn là những ngày cứ nhân đôi, nhân ba lên công việc, dự định... tuy không là áp lực nhưng cũng khiến phải nghĩ suy khiến nhiều đêm mất ngủ. Thiện nguyện, là một nỗi niềm mà mình canh cánh từ ngày còn bé. Tuy cũng chỉ là dã tràng se cát biển Đông nhưng không bao giờ khiến mình ngừng suy nghĩ phải dừng lại để lo cho cuộc sống của mình. Dù cho bây giờ cuộc sống của mình đang còn phụ thuộc vào mẹ cha, đang còn là ốc không lo nổi mình ốc lại còn sợ cóc mọc rêu.

Anh này

Mấy ngày hôm nay em vẫn cứ chờ một tin nhắn hay cuộc gọi từ anh, nhưng kể từ bây giờ em không chờ nữa. Bởi nếu chờ đợi trong vô vọng thì không nên, nhất thiết là không nên phí phạm thời gian, suy nghĩ vào những gì mà mình biết trước kết quả. Em không phải là một đứa giỏi thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình. Em cũng càng không biết để quan tâm một người thì cần như thế nào. Em vẫn luôn sống vậy, cứ bình bình, không vồn vã, không thể hiện quan tâm nhưng như thế cũng không thể chứng minh được rằng em là một người vô tâm, ích kỷ.

Quang gánh yêu thương

Những đêm khuya, không bất kể là trời đông rét muốt hay trời hè oi ả. Những tiếng quang gánh hàng rong, những tiếng rao đêm vẫn cứ len lỏi qua từng ngõ ngách xóm trọ, vang lên trong không trung tiếng mời mua hàng nghe thương xót đến cùng. Đó chỉ có là tiếng những người mẹ, những người cha đang cố gắng bán hết những chiếc bánh cuối cùng còn sót lại trong ngày để mong sao hàng đừng ế ẩm. Đó chỉ có thể là tình thương mãnh liệt mới có thể chống chọi được những cái rét, cái đói về khuya để mong thấy được con mình ăn no hơn một chút, ấm hơn một chút và có thể cặp sách đến trường trong niềm hân hoan giống như bao bạn bè khác.

Chửi thề

Mỗi lần bàn về giới trẻ, tôi thường đổ thừa cho mấy anh internet. Khi mà cả thế giới thu nhỏ trong ngôi nhà bạn, tầm tay bạn thì cái cả thế giới đó đôi lúc lại khiến bạn hụt hẫng vô cùng. Ngang hàng với cái được là cái mất luôn song hành cùng tồn tại. Mất đó là mất đi nét đẹp thanh lịch, mất đi văn hóa tối thiểu nhất của một số bộ phận trẻ thanh niên bây giờ.

Hà Nội 4 giờ sáng.

Hà Nôi, 4 giờ sáng. Nếu cứ mãi mê tròn giấc trong chăn thì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được một nhịp sống hối hả ở nơi đây. Khoảng thời gian mà chỉ dành cho những người bán lẻ, bán buôn và là những đứa rỗi hơi như tôi. Một chút se lạnh đầu đông cũng khiến ta tỉnh táo hơn. Một chút tò mò cũng thôi thúc ta lên đường và một chút liều lĩnh cũng cho ta thấy được một góc nhìn khác hơn từ những người tiểu thương. Không phải là những chiếc xe đắt tiền mà chỉ là những chiếc xe drem lâu  đời, cũ kĩ. Không phải là những bộ quần áo sang chảnh, mà đó là những chiếc áo mưa hay những quần áo bảo hộ rất đỗi bình thường. Không phải là chở người, hay một mình một xế mà phía sau nào là rau, nào là quả... 

Lan man... mấy chữ

Người ta thường quá thân quen với những câu khen đầm, cho dù biết đôi lúc nó là nịnh bợ...  nhưng dù sao, lời khen không thật lòng có lẽ sẽ tốt hơn một lời chê đúng nghĩa. Nhất là, đối với những người thường xuyên nghe được những lời ngợi khen, quen với việc người ta phải khen mình, phải đội mình lên đầu cho dù hay dở tới đâu. Chứ, nếu mà một lần chê cũng khiến họ nhảy cẫng lên và phán xét bạn đủ điều, cứ làm như là bạn không hiểu vấn đề, không hề biết. Và, dĩ nhiên, cái người được khen ấy nói nôm na sẽ là nhân vật của quần chúng, sẽ được đón rất nhiều, một cái liếc mắt của họ cũng khiến người ta điên đảo phát cuồng. Thì nói gì đến việc mà có đúng hay không? .................

Người thương

Ai cũng cần có một người thương. Người đó không phải là máu mủ ruột rà, cũng không là những người bạn tâm giao tri kỷ. Người đó, là người mà ta có cảm giác bình yên, ở bên cạnh khiến ta an yên trong cuộc sống hơn nhiều.  Người thương - người không nhất thiết phải là yêu thương ta vô điều kiện như là cha là mẹ. Người thương, người mà lặng lẽ lau khô những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má. Người ta nắm lấy bàn tay ta khi lạc lõng chơi vơi. Người mà cùng ta đi hết những chặng đường dài mà không hề toan tính. Đừng bảo tôi sao chỉ gọi người thương. Đừng bảo tôi sao ích kỉ như vầy. Tôi gọi người thương đơn giản vì tôi sẽ thương hết cả cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, bao sóng gió xô bồ nghiệt ngã thì tình thương cũng sẽ lớn dần theo năm tháng mà không hề vơi đi ít nhiều. Đừng thắc mắc sao kề cạnh tôi mỗi buồn, mỗi vui. Sao tôi cũng không hề thốt lên tiếng người yêu. Vì tôi hiểu, tình yêu sẽ biến thành nhiều giai đoạn khác nhau, và kết thúc rồi cũng chỉ có thể là thương. Nên ...

Lời xin lỗi.

Cuộc sống vội vã, con người ta cũng trở nên cuồng nhiệt hơn, cháy hết mình hơn với cuộc sống. Tiếp xúc với những công nghệ hiện đại, với những nguồn tri thức vô cùng phong phú của mọi vùng miền trên thế giới nên hầu như rất nhiều người cứ ngỡ rằng mình thông minh, mình cái gì cũng biết, họ đưa cái tôi của mình ngút tận mây xanh. Một câu xin lỗi không thể, một lời cảm ơn cũng không hề. Họ xem, đó như là nghĩa vụ họ được hưởng từ mọi người mang lạ. Hay chỉ là cảm ơn và xin lỗi là những câu câu nệ, nghe giả giả thế nào. Đã là thân, cần gì phải xin lỗi. Nhưng, như vậy vô tình đã biến người xin lỗi và người được xin lỗi một thái độ thờ ơ, họ sẽ lạnh nhạt dần với những lối tình cảm biết ơn và xin lỗi. Khiên cho khô khan hơn nhiều.

Bạn rượu

Mình có thằng bạn, bình thường rất ít gọi, nhắn tin cho nhau. Nhưng hễ mỗi lần mà thấy điện thoại rung lên hiển thị cuộc gọi của nó. Ắt hẳn là có biến. Và thật, không nằm ngoài dự định của mình. Cũng sau khi hai anh em dũng sĩ diệt mồi với nhau, thì lúc này đã ngà ngà say. Nó kể, và lần nào cũng vậy, nó cũng kể, những lần nó kể, lại khiến mình giật mình:

Yêu một người

Để nói lời yêu một người không là khó nhưng để thật lòng yêu thương một ai đó không dễ một chút nào. Bởi nhẽ, tình yêu vốn như vầy. Nó không phải tính bằng sắc đẹp, tính bằng vị thế mà được đo bằng những tâm tư tình cảm, đo bằng những cung bậc cảm xúc, hạnh phúc hay không? Có người từng nói, tình yêu là gặp lần đầu bất chợt đã biết là mình thuộc về nhau, còn nếu sau một thời gian tìm hiểu chắc hẳn đó không phải là tình yêu, mà đó là thương. Lòng thương của một người dành một người. Nhưng liệu, giữa thương với yêu ai xác định được như nào mới thực sự là đúng nghĩa.

Giá như...

Lâu lắm rồi, lười viết blog. Không phải lý do này nọ, cũng không phải thiếu đề tài để chém gió với riêng mỗi mình. Mà đơn giản, hầu như viết mỗi hầu mình, nên cấp độ lười cứ tăng lên. Thôi thì chọn facebook cho khỏe, bờ lốc bờ liếc làm gì. Nhưng không, mỗi cái đều có cái vui, cái tao nhã của nó.  Cuộc sống vốn dĩ là một vòng quay. Ừ, đó là một vòng quay vội vã. Đôi lúc, chỉ vô tình nhưng cũng sẽ khiến chúng ta giá như rất nhiều. Hai chữ giá như chả làm được cái quái gì. Đó là sự thật. Nhưng có lẽ, không có nó vẫn hơn. Có nó rồi lại cứ thướt ngắn, thượt dài.

Một năm.

Ủa, một năm rồi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, mới đó cũng đã một năm rồi. Một năm với biết bao nhiêu điên khùng trong cuộc sống, một năm với bao nhiêu chấn động để lại những dư âm cho những năm tiếp theo. Tất cả, gói gọn trong hai chữ một năm. Tất cả, niềm vui nỗi buồn mấy ai mà có thể vượt qua, mấy ai mà không hề đơn độc. Người ta thường bảo rằng đi quá lâu rồi sẽ mệt. Chờ quá lâu rồi sẽ nản lòng. Và có lẽ, khi đi lâu, chờ lâu thì tốt nhất bây giờ nên tìm một điểm dựa cho cuộc đời.  Suy nghĩ và hướng tới những gì mình mong muốn, thay vì hoài cổ, bất cần. Một năm rồi. Không dài mà cũng không hề ngắn. 

Face xấu hay tự mình làm xấu face

Dạo này, tôi thấy rất nhiều người phàn nàn về facebook. Và, điều mà họ trăn trở nhất vẫn là sao đến bây giờ vẫn còn chưa chấm dứt hoạt động của face, trong lúc đó face ngày càng ảnh hưởng tới cuộc sống của con người. Có người đã từng nói với tôi, facebook giống như là một bãi rác vậy, bãi rác của những cung bậc cảm xúc, của nhưng tư tưởng khác nhau. Vâng, điều đó quả không sai, thế nên chúng ta phải là những người lượm rác, biết nhặt nhạnh, biết nghĩ suy để không bị ảnh hưởng bởi những suy diễn lệch lạc và cũng không hề được a dua theo mọi người mà làm mờ nhạt đi chính bản thân mình.

Đôi lời muốn nói

Đây là vấn đề mình muốn nói từ lâu, muốn nói nhiều. Nhưng rồi đôi lúc lại thôi, nghĩ mình chẳng lo được mình mà lại đi cạnh khóe nhiều người, nhưng giờ, dù thế nào, mình cũng nên nói. Có thể, nói một cách trắng trợn, bà trợn, láo toét hay gì gì cũng chẳng hề chi. Bởi, mình sẽ chịu trách nhiệm với lời nói của mình và không hề có trách nhiệm khi người khác biến dạng đi lời nói của mình. Mình không hề vơ đũa cả nắm, nên những người nào thất nhột, giật mình thì chắc hẳn nói người. Còn nữa thì mình chả nói gì ai. Vì đơn giản mình chẳng là đinh rỉ gì cho cam. Trước đây đến giờ, mình chỉ tin phần nào báo chí. Có lẽ vì cái bản tính đa nghi cộng với dị nghị nên khó lòng mà mình tin một bài nào hoàn chỉnh. Thế nên, đến bây giờ, mình luôn tin tưởng vào cách nhìn của mình. Cách tin của mình không hề nhầm chổ ở nhà báo ngày này.

Ngày mai

Ngày mai, ngày khai giảng, ngày năm học mới bắt đầu. Biết bao cảm xúc đan xen . Nhưng đó chỉ là bốn năm về trước, ngày mà thao thức, trằn trọc cả đêm để hôm sau diện những bộ cánh mới toanh để đến chào mừng năm học mới. Thời gian đi và không hề chờ đợi một ai. Đó là cái lẽ của quy luật vũ trụ này. Nhưng có lẽ, những cảm xúc, tình cảm sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của mỗi người.

Bạn nam của em

Anh thường bảo, em khó: khó gần, khó đoán, khó chiều, khó hiểu... . Những cái khó của anh tặng em cũng đủ cho em nốc ao anh một bữa ra trò, anh nhỉ? Em cũng tiết kiệm nụ cười với anh. Thế cho nên anh phải luôn tìm tòi những câu chuyện hay, đùa em để mong em có thể nhích mép lên mà cười. Những lúc như vậy, anh không đáng yêu nhưng mà yêu cũng đáng. Em lạnh lùng ngay cả chính với bạn nam của mình. Thế cho nên, anh luôn phải cố gắng thật nhiều để cho em có thể bớt phần băng giá. Vất vả cho anh quá rồi.

Cậu - Tớ

Hôm nay, tớ ngồi đây, trong căn phòng nhỏ - để nhớ về một người, một người mà chắc ở nơi phương xa đó cũng sẽ nhớ về tớ nhiều, cũng thấy tớ nhiều nhưng sẽ không một lần cho tớ thấy mặt. Tớ biết, tớ biết mà. Cậu ích kỷ. Thế giới này rộng lớn vô cùng, rộng đến nỗi chỉ cần buông cánh tay ra là lạc mất nhau mãi mãi. Nhưng cậu đã vô tình lạc mất đi chỉ vì không còn sức mà gắng gượng. Cậu ích kỷ, bỏ một mình tớ giữa những xô bồ cuộc sống để đi tìm một thiên đường mới cho riêng mình. Cậu ích kỷ, khi mà đi lặng lẽ, không một lời gửi gắm tớ để tớ đôi lúc phải chơi vơi, để tớ phải suy nghĩ thật nhiều, nhớ thật nhiều về cậu.

Hoa sen

Hạ về, những bông sen bắt đầu khoe sắc. Trắng nhẹ nhàng, tinh khôi hay hồng kiêu sa, đằm thắm đều tạo được một vẻ đẹp rất riêng, như một nét mộc mạc chân quê... Chiều, xong việc. Một mình lang thang ở Hồ Tây, gió nhẹ nhàng, mặt nước lăn tăn như cuốn trôi bao nhiêu muộn phiền của một ngày vất vả. Hòa mình vào dòng người, hòa mình vào không khí rộn ràng tươi vui của những nam thanh nữ tú tạo hình bên những đóa sen tươi...  lòng an nhiên đến lạ. Sen - Tôi không hề yêu nó bằng màu tìm của bằng lăng, sắc vàng hoa bò cạp, hay dịu dàng của hoa hồng kiêu sa. Nhưng, với hoa Sen, tôi vẫn có một niềm tôn kính lạ, có lẽ bởi vì nó là Quốc hoa, là hình tượng của Đất nước.

Love-ex

Đôi lúc, mình cũng chẳng hiểu vì sao sống trên đời này lại phải cần tình yêu nam nữ?. Thật đấy, thề luôn. Bởi vì, mình thấy được rằng giữa bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, áp lực đã nặng lắm rồi, vậy thì cần tình yêu để làm gì khi mà ta lại thêm phần mệt mỏi, u đầu? Sống, có phải là sống một cuộc sống thảnh thơi, không cần những lo toan vụn về, không cần những dây mơ rễ má này nọ có phải hơn không? Nhưng như vậy chính lại là ích kỷ?