Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Nếu như

Lâu lắm rồi, mất dần cái cảm giác sáng dậy nếu không phải đến trường là phải mở máy tính đọc báo ngay và luôn, có thể quên ăn, bỏ bữa chứ không thể bỏ báo. Nhưng, càng ngày, tôi càng cảm thấy nhàm với báo chí, cũng lười vào đọc, lười cập nhật thông tin. Thà, lên facebook chém gió với bạn bè, đọc những lời thú tội của giới trẻ.... cười 1 mình, đôi lúc còn thấy ý nghĩa hơn đọc những trang báo mà đôi lúc mình chỉ muốn văng tục không à. Có thể do tuổi tác, cách nghĩ, lối sống của tôi. Hay, cũng có thể là do: thêm một tuổi đồng nghĩa với khôn hơn một chút và ngu hơn một chút nên cách nghĩ của tôi có phần thực dụng hơn.

Chuyện của HTB

Câu chuyện mà con kể, Có lẽ hiểu thế này: Rằng con đang đau nhẹ, Con tim chưa nguôi ngoai. Dẫu rằng anh chàng ấy, Chẳng xứng đáng với con. Nhưng nếu đừng xuất hiện, Thì có lẽ tốt hơn.

Tôi.

Một người sinh ra, đều mang cho mình một lí tưởng, đều có một khát vọng sống khác nhau. Có thể là nhà cao cửa rộng, công việc ổn định, vợ chồng hạnh phúc... đó, là những điều ước vô cùng nhỏ nhoi trong cuộc sống mỗi chúng ta, và cũng chẳng ai cấm hay đánh thuế việc ước mơ của mỗi người. Tôi- bản thân tôi cũng mơ ước, cũng đã từng chảy bỏng với những giấc mơ, những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Chào 2014...

Chào 2014...mỉm cười thật hạnh phúc để chào đón những điều tuyệt vời từ cuộc sống. 2014... Có những mối quan hệ không gọi được thành tên, thân hơn bạn và cũng lạnh lùng như người chưa quen, đôi lúc quan tâm vỗ về nhưng cũng đôi lúc thờ ơ bất biết.  Chú Xóm Ao Nguyễn, con cảm ơn chú đã có những lời khuyên chân tình, phải nói là lời nói xuất phát từ trái tim. Cảm ơn chú đã làm bài thơ: sự tích hoa xương rồng để tặng cho cái tên fb của con. Con còn nhớ chú nợ con một bài thơ, bài thơ ấy sẽ được chú tặng con vào ngày cưới....   con sẽ đợi để đến lúc chú trả nợ thơ cho con. Muốn nói với chú rằng, con yêu thơ chú biết mấy, hình  như nghiện thơ của chú rồi. Với bác, chú rất vui. Nói chung, bác là ngài mà chú ngưỡng mộ, ấn tượng. Đã nói với bác nhiều rồi, chắc bác cũng hiểu. Chú cảm ơn bác. 

Lời xin lỗi.

Ngày cuối 2013, viết cho những ngày cuối cùng..... Từ ngày blogger HTB ra đời cho đến nay, tôi thấy được rằng mình còn quá khốn trong cách viết, luôn đi tọc mạch, chửi thề.... trong khi đó mình chỉ là một đứa 21 tuổi, khéo với còn bị người đời chửi là vắt mũi chưa sạch hoặc là ngựa non háu đá.... thôi thì, mặc kệ. Nhưng bên cạnh chê lắm, thì cũng còn rất nhỏ một bộ phận tìm được vẻ đẹp tiềm ẩn.... cơ mà càng tìm càng ẩn của HTB. Nay, bài cuối cùng trong năm, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành đến một số anh chị em cô dì chú bác đã từng đọc và sốc với cách hành và lối chửi của tôi. Mong mọi người thông cảm, chỉ là anh hùng bàn phím thôi....

Lời không nên nói

Một năm qua, lên ngôi của báo chí. Chưa năm nào báo chí nước nhà lại nổi, giãy đành đạch như năm này.... Phải nói là đa sắc, đa chiều, đa phiến diện. Phải nói là rực rỡ, ừ.... quẩy, và quẩy. Thay vì có những hành động mang tính đạo đức tì giờ lại là đi khoét, đi lục. Cứ ầm ầm như vũ bão, cứ đua nhau, chạy theo số lượng mà bỏ qua chất lượng, bỏ qua những phẩm chất của một người phóng viên. Năm 2014 dần dần hé mở, cũng có một vài lời trước khi khép lại năm.... để làm gì, để sau này mình ghi nhớ lại, sau này mình biết là mình đã từng suy nghĩ như này.... vậy thôi.

2013...

2013-có thể nói rằng với tôi rất nhiều niềm vui, những bài học đắt giá, những kinh nghiệm sống giúp tôi vững chải hơn phần nào trong cuộc đời. 21 rồi, tôi không phải là đứa con nít bé bỏng ngày nào, nhưng cũng chưa thực sự là trưởng thành, lớn lên và già dặn trong cách nghĩ cũng như hành động. Có vẻ đây cũng như là thời điểm chuyển giao giữa cũ và mới, giữa tuổi thơ hồn nhiên ngày nào với cuộc sống cơm áo gạo tiền. Nhìn lại một năm qua, thấy mình còn có nhiều khuyết điểm, thấy mình còn có nhiều những ưu lo thường trực của cuộc sống xô bồ. Tôi thấy tôi trong đó, trong cái xã hội chua cay này, một cái tôi hèn yếu, ủy mị, một cái tôi lạnh lùng vị kỉ, một cái tôi nhu nhược giữa dòng đời.

Đến lúc....đạo đức được tính bằng tiền

Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là bước sang ngày mới, ngày mà nghị định  167/2013/NĐ-CP sẽ có hiệu lực. Ngày mà sẽ là một mốc lịch sử trọng đại đối với hạnh phúc gia đình. Hầy. Ngày mai, nếu lỡ vợ chồng có mặt nặng mày nhẹ với nhau thì cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chứ đá thúng đụng niêu là tiền sẽ bay đi một cách không khó hiểu tí nào đâu... nhớ nhé, nếu có giận nhau thì giận trong mấy tiếng ít ỏi này, chửi nhau cho khí thế....chứ sang ngày mới rồi, không có làm được đâu. Rồi, sẽ là quá khứ, trong gia đình chỉ thấy tiếng cười mà thôi.

Nhỉ....

Hôm nay đưa em nó về nhà, vừa phấn khởi vừa nặng trĩu những âu lo.... những suy nghĩ vẫn vơ, cái kiểu không móc xích lại gần với nhau... mệt bơ phờ. Dù dì thì sau khi hoàn thành công việc cũng đã 21 giờ 4 phút... khoảng thời gian không đủ để cho ta hoàn thành nốt note đang dang dở, thôi thì thực hiên thú vui tao nhã bờ lờ bờ liếc rồi trọn đêm nay cùng với những chua cay của cuộc đời để sáng mai còn tinh thần đi sẻ giọt máu đào-trao niềm hi vọng nữa chứ. Thật ra thì lượn các trang báo, các fb cũng chả có cái gì quan trọng... nói chung là với tớ chả có cái tin gì là giật tít nên làm kiêu chả thèm coi.

Noel....

Mỗi năm cứ độ đông về là người ta lại háo hức chờ đón ngày noel, khi mà cái rét đã dần dần lên ngôi thì không khí noel đã chớm nở rầm rộ trên các con đường và trong các nhà... ấp áp. Tôi rảo bước trên con đường Xuân Thủy, hòa mình vào dòng người đang nô đùa, tạo dáng, chụp ảnh trên con đường. Lạnh, nhưng có lẽ cái lạnh cũng đã chẳng chiến thắng nỗi bản thân tôi khi mà trong lòng đang nghĩ về những mảnh đời bất hạnh. -Bạn ơi, mình là phiền bạn chút được không? Gì vậy chị? -Mình đến từ truyền hình VTC2, mình có thể phỏng vấn bạn được không?

Có chông chênh ...

Cuộc đời của một người như là một cuốn phim quay chậm, rất chậm.... và, khi kết thúc cuốn phim cũng là lúc nhân vật chính: ta đã từ bỏ cõi đời để đến với một cõi hư vô. Để, khi nhìn lại những thước phim ấy, ta giật mình... ngỡ ngàng bởi trong cuộc sống này ta đã bỏ qua đi rất nhiều, thờ ơ đi rất nhiều, không biết tôn trọng những gì đang có để rồi cứ tiếc nuối vẩn vơ mỗi đợt nghĩ về. Có những con đường chỉ đi một lần, nhưng nhớ mãi... bởi con đường ấy không phải là có nụ cười, có niềm vui mà nó còn có khổ đau. Cứ in dần trong tâm trí, có thể không ngày nào cũng lục tung quá khứ để biết nó như thế nào, nhưng nó vẫn còn ngự trị trong tim, thỉnh thoảng vẫn còn âm ỉ.

Lại nhảm nữa rồi....

Thực ra lần này cũng chẳng có cảm xúc gì hết, chỉ tự dưng muốn viết...viết như mình chưa từng được viết, viết như mình còn đang nợ đời lắm lắm nhưng thật ra trong đầu cũng chỉ là những mớ vỡ vụn, khó mà định hình được nguyên bản nó sẽ ra sao, như thế nào... khó mà viết về một chủ đề mà trong lòng còn vương vấn nhiều suy tư. Có lẽ, tâm chưa tĩnh để mình chiêm nghiệm được nhiều điều cho cuộc sống này... bởi, vốn cuộc sống là một cuộc trải nghiệm vô cùng lí thú, ở cuộc ấy ta phải biết tìm tòi khám phá, khơi gợi để hoàn thành nên một kiệt tác cho lòng mỗi chúng ta.

Niềm tin

Niềm tin đã không còn thì không nên tiếp tục một mối quan hệ, vì trong một mối quan hệ không thể nào không có niềm tin. Giống như một chiếc gương, bị vỡ rồi bạn vẫn có thể hàn gắn nó lại. Nhưng dẫu bạn có gắn lại tuyệt đến đâu thì vẫn có đó những vết nứt. Con người ta cũng giống như chiếc gương, một lần mất niềm tin là không còn gì nữa... nếu tiếp tục tình bạn cũng chẳng thể tiếp tục một niềm tin

Tớ và ấy....

Tớ viết cho ấy, viết cho những ngày trời mưa tầm tã hay những buổi chiều cơn gió khẽ qua trên nhành lá còn một chút vấn vương. Viết cho những ngày hai ta rong ruổi dưới bầu trời Hà Thành ảm đạm, cơn mưa lất phất làm đôi môi run lên từng hồi trong ngày đông băng giá. Nhưng với tớ, lúc ấy lại ấm áp vô cùng. Thế giới này nhỏ thật ấy nhỉ, chỉ cần tớ quay người lại là thấy rằng ấy vẫn đang chờ tớ trên mỗi đoạn đường, ấy vẫn cười-nụ cười của nắng, một nụ cười mà khiến lòng tớ vấn vương. Đẹp, thánh thiện vô ngần. Nhớ những ngày tớ ngồi bên ấy, chả để là gì-im lặng đến phát ngấy cả người, ấy cũng im lặng ngồi bên tớ, cũng nhìn về phía bầu trời xa xa.Bất chợt, nắm tay ấy bảo: vai nè, cho mượn đấy... khóc cứ khóc nghe, nhưng đừng chùi mũi vào đó. Câu nói của ấy làm tớ bật cười, đấm ấy thật mạnh, rồi dường như nỗi buồn cũng dần qua mau... tớ cười.

Anh hùng bàn phím-bảo mẫu Phương Anh

  Chỉ mới ngày hôm qua và ngày hôm nay thôi, dư luận dậy lên làn sóng mạnh mẽ về vụ  Hành hung trẻ em  ở trường mẫu giáo Phương Anh. Và, có lẽ chúng ta sẽ bàng hoàng hơn nữa khi  Người tát, bóp cổ trẻ em có bằng sư phạm  đã đặt cho ta bao nhiêu là câu hỏi: liệu đạo đức con người xuống cấp hay chỉ vì do đồng tiền mà làm nhơ nhuốc cái nghề vốn dĩ cao quý này.

Sâu

Đã từng cặp sách đến trường thì có lẽ ai cũng đã từng mơ đến một ngày không xa được ngồi trên giảng đường đại học, cao đẳng. Và, hạnh phúc nhường nào khi mình được gọi là sinh viên. Sinh viên, ngưỡng cửa đánh dấu cuộc đời là mình đã lớn, có thể bay nhảy tung tăng trên bầu trời tự do, sống cuộc sống của chính mình chẳng lo bị quản thúc từ cha mẹ. Những ý nghĩ hình thành từ đầu óc non nớt chưa một lần va chạm với bụi đời luôn nhìn đời bằng con mắt màu hồng, thảm hồng luôn trải sẵn ở chân... để đến lúc trở thành một sinh viên thực thụ thì dường như đã bị sốc hoàn toàn với thảm hồng mà mình đã lựa chọn trước đó. Cuộc sống xa nhà có nhiều buồn vui, tủi hờn. Nỗi nhớ nhà cũng phải gói gém thật sâu để ngăn đi những giọt nước mắt mỗi khi nghĩ về.

Lạnh

Hà Nội lạnh, cái lạnh thấu xương buốt tận từng con tim. Cô đơn, hay là ta đang tạo cho mình một cái vỏ bọc cô đơn... Nước vẫn cứ ti tách rơi, từng cơn gió vẫn khẽ khẽ đập lên khung cửa sổ và đôi khi rít lên từng hồi...lạnh một chớm lạnh trời đông trở thành sợ hãi trong thâm tâm những người nghèo khổ. Cũng chẳng biết yêu hay ghét cái cảm giác thế này, nó mường tượng-gần xa,mong manh hay chinh là do con tim ta dựng lấy một ranh giới rõ ràng, để đôi khi không dám bước sang ngang. Cái rét, rét buốt tận tâm can.

F.A

F A viết tắt tiếng Anh,(Forever Alone) Nghĩa là ai đó...chưa mình,chưa ta. F A còn có nghĩa là, Dồi dào tài khoản trong nhà băng nghe (Financial Account)              *FA con trai. F A thì đã can chi, Chưa yêu,chưa lấy...ế thì đừng mơ. F A mùa đông đến ư? Gấu mà chưa có,ôm xừ gối thôi. FA sướng lắm ai ơi, Cả tuần không tắm nào người kêu đâu. FA thích thì để râu, Má em không có còn đau ai nào? FA "tài khoản" dồi dào, Cứ phung phí xả nơi nào ta ưng. FA chẳng bị giật lưng, Mỗi khi đi nhậu tửng từng vài chai. FA có thể Online, Rồi ôm con Láp ngủ ngồi qua đêm.. FA mỗi khi say mềm, Ngả lưng một phát mặc thềm nhà ai... Sáng không sợ vợ bài nhài: "Rằng sao khi tối nhậu say nơi nào?" ...FA thì đã sao nào? Bao kẻ có vợ...khát khao thế này...                *FA con gái FA vì chưa yêu ai, Hoặc vì mới bỏ..tim này còn đau. FA có chi mà sầu, Hớ hênh ta dạo thằn...

Có phải vô tình

Đâu phải vô tình em nhớ về anh Khi điện thoại chẳng reo lên tin nhắn Những câu nói đầu đuôi cụt hẳn Những đùa vui giận dỗi của cuộc đời

Mưa

Cảm nhận cái rét của Hà Nội dần len lỏi qua từng ngọn gió, hạt mưa. Lạnh tê tái, buốt giá từ tâm hồn... môi khẽ run lên. Bất chợt, trời đổ cơn mưa...cơn mưa đêm, vội đến. Những hạt mưa rơi vô định, làm cho nỗi buồn càng miên man... tí tách, tí tách... mưa cứ rơi hoài, dòng người vội vã trên từng con phố, vỉa hè...và lòng người cũng ẩm ướt theo mưa. Mưa, cuốn bao nhiêu nỗi buồn hay là vùi lấp bao nhiêu niềm vui... một tâm trạng, một khái niệm khác nhau, đều rất mơ hồ, rất mơ hồ về mưa-nhưng mà với tôi, mưa lại khiến lòng gợi nhớ, gợi thương. Một chút bồi hồi xao xuyến, một chút thờ ơ... một chút lãnh cảm với đời, với người và thêm một chút mặn đắng ở khóe môi. Nước mắt rơi, chua xót. Tôi thích mưa, thích một mình ngồi ngắm mưa bên tách cà phê đắng, nhâm nhi vị đắng của cà phê, và có một chút ngòn ngọt đọng lại ở đầu môi. Một dư vị khó mà quên, cũng như là dư vị của cuộc đời này. Chát đắng nhiều, hạnh phúc thì có bao nhiêu. Ngoài kia, mưa hay là giọt ngọc của trời cứ rơi hoài rơi mãi, ...