Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Yêu một người

Để nói lời yêu một người không là khó nhưng để thật lòng yêu thương một ai đó không dễ một chút nào. Bởi nhẽ, tình yêu vốn như vầy. Nó không phải tính bằng sắc đẹp, tính bằng vị thế mà được đo bằng những tâm tư tình cảm, đo bằng những cung bậc cảm xúc, hạnh phúc hay không? Có người từng nói, tình yêu là gặp lần đầu bất chợt đã biết là mình thuộc về nhau, còn nếu sau một thời gian tìm hiểu chắc hẳn đó không phải là tình yêu, mà đó là thương. Lòng thương của một người dành một người. Nhưng liệu, giữa thương với yêu ai xác định được như nào mới thực sự là đúng nghĩa.

Giá như...

Lâu lắm rồi, lười viết blog. Không phải lý do này nọ, cũng không phải thiếu đề tài để chém gió với riêng mỗi mình. Mà đơn giản, hầu như viết mỗi hầu mình, nên cấp độ lười cứ tăng lên. Thôi thì chọn facebook cho khỏe, bờ lốc bờ liếc làm gì. Nhưng không, mỗi cái đều có cái vui, cái tao nhã của nó.  Cuộc sống vốn dĩ là một vòng quay. Ừ, đó là một vòng quay vội vã. Đôi lúc, chỉ vô tình nhưng cũng sẽ khiến chúng ta giá như rất nhiều. Hai chữ giá như chả làm được cái quái gì. Đó là sự thật. Nhưng có lẽ, không có nó vẫn hơn. Có nó rồi lại cứ thướt ngắn, thượt dài.

Một năm.

Ủa, một năm rồi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, mới đó cũng đã một năm rồi. Một năm với biết bao nhiêu điên khùng trong cuộc sống, một năm với bao nhiêu chấn động để lại những dư âm cho những năm tiếp theo. Tất cả, gói gọn trong hai chữ một năm. Tất cả, niềm vui nỗi buồn mấy ai mà có thể vượt qua, mấy ai mà không hề đơn độc. Người ta thường bảo rằng đi quá lâu rồi sẽ mệt. Chờ quá lâu rồi sẽ nản lòng. Và có lẽ, khi đi lâu, chờ lâu thì tốt nhất bây giờ nên tìm một điểm dựa cho cuộc đời.  Suy nghĩ và hướng tới những gì mình mong muốn, thay vì hoài cổ, bất cần. Một năm rồi. Không dài mà cũng không hề ngắn. 

Face xấu hay tự mình làm xấu face

Dạo này, tôi thấy rất nhiều người phàn nàn về facebook. Và, điều mà họ trăn trở nhất vẫn là sao đến bây giờ vẫn còn chưa chấm dứt hoạt động của face, trong lúc đó face ngày càng ảnh hưởng tới cuộc sống của con người. Có người đã từng nói với tôi, facebook giống như là một bãi rác vậy, bãi rác của những cung bậc cảm xúc, của nhưng tư tưởng khác nhau. Vâng, điều đó quả không sai, thế nên chúng ta phải là những người lượm rác, biết nhặt nhạnh, biết nghĩ suy để không bị ảnh hưởng bởi những suy diễn lệch lạc và cũng không hề được a dua theo mọi người mà làm mờ nhạt đi chính bản thân mình.

Đôi lời muốn nói

Đây là vấn đề mình muốn nói từ lâu, muốn nói nhiều. Nhưng rồi đôi lúc lại thôi, nghĩ mình chẳng lo được mình mà lại đi cạnh khóe nhiều người, nhưng giờ, dù thế nào, mình cũng nên nói. Có thể, nói một cách trắng trợn, bà trợn, láo toét hay gì gì cũng chẳng hề chi. Bởi, mình sẽ chịu trách nhiệm với lời nói của mình và không hề có trách nhiệm khi người khác biến dạng đi lời nói của mình. Mình không hề vơ đũa cả nắm, nên những người nào thất nhột, giật mình thì chắc hẳn nói người. Còn nữa thì mình chả nói gì ai. Vì đơn giản mình chẳng là đinh rỉ gì cho cam. Trước đây đến giờ, mình chỉ tin phần nào báo chí. Có lẽ vì cái bản tính đa nghi cộng với dị nghị nên khó lòng mà mình tin một bài nào hoàn chỉnh. Thế nên, đến bây giờ, mình luôn tin tưởng vào cách nhìn của mình. Cách tin của mình không hề nhầm chổ ở nhà báo ngày này.

Ngày mai

Ngày mai, ngày khai giảng, ngày năm học mới bắt đầu. Biết bao cảm xúc đan xen . Nhưng đó chỉ là bốn năm về trước, ngày mà thao thức, trằn trọc cả đêm để hôm sau diện những bộ cánh mới toanh để đến chào mừng năm học mới. Thời gian đi và không hề chờ đợi một ai. Đó là cái lẽ của quy luật vũ trụ này. Nhưng có lẽ, những cảm xúc, tình cảm sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của mỗi người.

Bạn nam của em

Anh thường bảo, em khó: khó gần, khó đoán, khó chiều, khó hiểu... . Những cái khó của anh tặng em cũng đủ cho em nốc ao anh một bữa ra trò, anh nhỉ? Em cũng tiết kiệm nụ cười với anh. Thế cho nên anh phải luôn tìm tòi những câu chuyện hay, đùa em để mong em có thể nhích mép lên mà cười. Những lúc như vậy, anh không đáng yêu nhưng mà yêu cũng đáng. Em lạnh lùng ngay cả chính với bạn nam của mình. Thế cho nên, anh luôn phải cố gắng thật nhiều để cho em có thể bớt phần băng giá. Vất vả cho anh quá rồi.

Cậu - Tớ

Hôm nay, tớ ngồi đây, trong căn phòng nhỏ - để nhớ về một người, một người mà chắc ở nơi phương xa đó cũng sẽ nhớ về tớ nhiều, cũng thấy tớ nhiều nhưng sẽ không một lần cho tớ thấy mặt. Tớ biết, tớ biết mà. Cậu ích kỷ. Thế giới này rộng lớn vô cùng, rộng đến nỗi chỉ cần buông cánh tay ra là lạc mất nhau mãi mãi. Nhưng cậu đã vô tình lạc mất đi chỉ vì không còn sức mà gắng gượng. Cậu ích kỷ, bỏ một mình tớ giữa những xô bồ cuộc sống để đi tìm một thiên đường mới cho riêng mình. Cậu ích kỷ, khi mà đi lặng lẽ, không một lời gửi gắm tớ để tớ đôi lúc phải chơi vơi, để tớ phải suy nghĩ thật nhiều, nhớ thật nhiều về cậu.

Hoa sen

Hạ về, những bông sen bắt đầu khoe sắc. Trắng nhẹ nhàng, tinh khôi hay hồng kiêu sa, đằm thắm đều tạo được một vẻ đẹp rất riêng, như một nét mộc mạc chân quê... Chiều, xong việc. Một mình lang thang ở Hồ Tây, gió nhẹ nhàng, mặt nước lăn tăn như cuốn trôi bao nhiêu muộn phiền của một ngày vất vả. Hòa mình vào dòng người, hòa mình vào không khí rộn ràng tươi vui của những nam thanh nữ tú tạo hình bên những đóa sen tươi...  lòng an nhiên đến lạ. Sen - Tôi không hề yêu nó bằng màu tìm của bằng lăng, sắc vàng hoa bò cạp, hay dịu dàng của hoa hồng kiêu sa. Nhưng, với hoa Sen, tôi vẫn có một niềm tôn kính lạ, có lẽ bởi vì nó là Quốc hoa, là hình tượng của Đất nước.

Love-ex

Đôi lúc, mình cũng chẳng hiểu vì sao sống trên đời này lại phải cần tình yêu nam nữ?. Thật đấy, thề luôn. Bởi vì, mình thấy được rằng giữa bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, áp lực đã nặng lắm rồi, vậy thì cần tình yêu để làm gì khi mà ta lại thêm phần mệt mỏi, u đầu? Sống, có phải là sống một cuộc sống thảnh thơi, không cần những lo toan vụn về, không cần những dây mơ rễ má này nọ có phải hơn không? Nhưng như vậy chính lại là ích kỷ?

Ngày của Cha

Cha - Người Đàn ông khiến con tự hào. Cha - Một người nông dân cần mẫn, một người mà quanh năm chỉ biết đến mấy sào ruộng, con lợn, con gà. Một người mà chỉ biết sống vì con, hiền lành, chất phác. Ngày con còn bé, Cha luôn cưng chiều, luôn luôn tắm rửa cho con thay thế mẹ. Bởi vì là mẹ đi sớm về khuya. Mọi công việc nhà oằn lên đôi vai của Cha. Cha vẫn vui, dù cho ở quê mình có người còn bảo với Cha, công việc nhà là của Phụ nữ, cha không nên làm. Nhưng Cha vẫn bỏ qua, vì con biết, cha thương vợ vất vả, thương con còn thơ. Hai con lớn hơn chút, cha đón hai đứa con của cậu về nuôi để cho cậu mự đi làm ăn xa. Bốn năm vất vả một mình cha làm ruộng nuôi 6 miệng người ăn. Nhưng Cha vẫn kiên trì làm, vẫn thương con, thương cháu. Vẫn lo cho cháu con đủ đầy. Nuôi không con cho cậu mự bốn năm trời, là bốn năm trời vắt kiệt hết sức lực của Cha. Rồi, khi cậu mự về cũng trắng tay, Cha làm nhà cho cậu mự ở, mặc dù chỉ là anh rể nhưng Cha chăm sóc cho em vợ chu toàn. Tuy không hề được một tiến...

Đồng nghiệp...

Sau một thời gian khá dài, mà cũng không là dài lắm vắng bóng trên blog. Nay, được sự động viên của chú và biết được một số bạn trẻ mong ngóng tin mình. Nên mượn phím bình thiên hạ mà chơi. Cũng chỉ với mục đích là vui và giúp cho chúng ta không còn có cái nhìn phiến diện về cuộc sống này hơn thôi.

Con gái à

Hôm nay, ngày Quốc tế Thiếu nhi. Đáng nhẽ ra phải hòa mình vui chung với các bé thì lòng tôi lại se lại, có một chút gì đó nghẹn ngào, xót thương. Bỡi nhẽ, song song với việc trong đất nước này có bao nhiêu trẻ được sống trong hạnh phúc thì dưới nấm mồ lạnh kia biết bao nhiêu linh hồn đang uất ức, phẫn nộ khi chính mẹ cha đã tước đi mạng sống của mình. Nạo phá thai đó là hậu quả của yêu nhanh, yêu vội hay là của những ham muốn nhất thời, của những người trẻ không hề lắng đọng lại của cuộc sống này. Trong cuộc sống này, nếu mà bắt không yêu thì điều đó quả thật là rất khó và điều đó dường như là không thể. Chỉ có điều, để yêu thương một cách khôn ngoan, có lí trí thì có lẽ rằng điều đó không hề giản đơn một chút nào.

Tháng sáu...

Tháng sáu về rồi. Tháng sáu, tháng của mùa hoa bò cạp vàng nhẹ nhàng, vẫn còn luyến lưu hoa bằng lăng nên chưa nỡ tàn phai. Tháng sáu, tháng của những giọt mồ hôi lăn dài trên má mẹ, của những nhọc nhằn oằn lên gánh nặng của cha. Và tháng sáu, tháng của những ngày dài vô tận rong ruổi trên những con đường hoa phượng, của những nỗi buồn dần vơi và của những an nhiên trong lòng ta. Có lẽ trên ngút ngàn mây xanh đàn chim đang tung cánh mỗi chiều tà, những ánh mây vần vũ vẫn cứ nhẹ nhàng đằm thắm, những sáo diều vi vu theo chiều gió bay về phương xa, những đàn trâu lững thững bước trên đoạn đường quen thuộc. Và của lòng ta, của những cuồn cuộn gió chiều, của những gắt gỏng nắng oi, của những khô rạc gió Lào...

Chuyến xe về quê

Nếu như không muốn nói đến những cạm bẫy trong chuyến hành trình về quê của những người con sống xa nhà và phải dùng phương tiện xe khách đường dài để về quê thì những rủi ro mà ta gặp phải trên những chuyến xe không hề nhỏ, không hề đơn giản dường nào. Có thể, hoặc sẽ chẳng bao giờ tôi sẽ chú ý hay viết một bài nào đấy về vấn đề này, nhưng hình ảnh ngày hôm ấy khiến tôi không thể quên. Có một cái gì đó thôi thúc, nhưng cũng chần chừ, có một cái gì đó ghét nhưng cũng có một chút thương. Người ta đâu có thương mình thì mình thương người ta làm gì, thôi thì nói ra cho nhẹ lòng, nói ra cho thanh thản và nói ra để những bạn nữ nào vô tình đọc được mà tránh để không phải gặp những trường hợp dở khóc dở cười như chị em chúng tôi.

Hướng về Biển Đông

Thời tiết nắng, nóng. Phải nói là cái đại nóng của những ngày hè oi ả cộng với cái khí thế sùng sục, bức bối của người dân Việt Nam khi bị Trung Quốc đưa giàn khoan trái phép lên neo đậu ở vùng biển Việt Nam khiến cho không những tâm trạng không tốt mà tinh thần còn bất an đối với nhiều người. Bước sang thế kỷ 21, chưa lúc nào mà lòng yêu nước, hào khí dân tộc lại bùng lên mạnh mẽ như bây giờ. Những cụ già, những người bước qua khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc quân vĩ đại vẫn đau đáu hướng về Biển Đông, vẫn còn muốn ra đảo để bảo vệ chủ quyền của dân tộc. Trong họ, những người lính năm xưa trỗi dậy, tinh thần anh bộ đội cụ Hồ kiên cường bất khuất nhường nào.

Chiều!

​ ​ ​ Chiều, em bước lang thang trên những con phố, một niềm vui nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu hay là như cơn mưa rào mùa hạ, chợt đến rồi chợt đi…nhưng cũng để lại trong lòng em bao nhiêu cảm giác, là sự rung cảm của trái tim hay là nhịp đập đồng điệu của một tâm hồn đa cảm như em.

Có đôi lúc!

giật mình tỉnh dậy,ta cảm thấy cô đơn lạc lõng vô cùng nhưng bất chợt nghĩ về những người thân yêu, ta lại cảm thấy lòng mình ấm áp bởi những nụ cười! ​ Có đôi lúc ta cảm thấy cả thế giới này quay lưng lại với chúng ta nhưng chỉ cần ai đó trao cho ta một ánh mắt yêu thương thôi cũng đủ làm ta cảm thấy ấm lòng! ​

Tiền...

Thời gian không hề đợi một ai, con người dần cũng trưởng thành hơn với những biến cố trong cuộc đời. Đôi lúc, ta cứ ngỡ rằng mình là người hiểu đời lắm, nhưng cuộc sống này ai hiểu được hết trọn vẹn cả cuộc đời đâu. Cũng chỉ là những khái niệm để ta có thể sống an nhàn thanh thản hơn thôi  Người ta thường nói rằng, tiền không là tất cả. Nhưng, nếu không có tiền cũng chẳng giải quyết được gì. Tiền, có thể mua được một chiếc giường sang trọng nhưng không thể mua được giấc ngủ ngon. Câu này cũng chưa hẳn là đúng mà cũng chưa hẳn là sai. Bởi, nếu ta quá coi trọng đồng tiền thì sẽ có một lúc nào đó ta đánh mất đi những cái bản ngã của chính mình, ta đánh mất đi những giá trị tốt đẹp mà nó dành cho ta. Yêu tiền, nhưng đừng để đồng tiền làm chủ bản thân mình và cũng đừng để đồng tiền che mờ đi lí trí một cách u mê 

Người yêu cũ

Người yêu anh không lý do và rồi ra đi không đắn đo, dẫu anh đã cố gắng mang cho em bao niềm vui. Nghe câu hát ấy bồi hồi tâm trạng, vội vã ghi nhớ câu hát rồi về mở láp seach google xem đó là bài gì. Một chút tâm trạng nhớ nhung, mà cũng chưa hẳn là nhớ. Chỉ là một làn gió giữa bầu trời hè oi bức. Trong đời, hình như ai cũng có người gọi là người yêu cũ, ai cũng có những kỉ niệm đẹp mà không thể xoa nhòa trong tâm trí, có lẽ, chính cái gọi là người yêu cũ là để tạo thêm động lực sau này ta có thêm kinh nghiệm trong cuộc đời hơn, biết đối xử tốt hơn với người mới.